Tạ Hoài: “…”
Chính vì cái kết cục kia mà y sợ đến mức trong đêm hôm đó lập tức bỏ trốn khỏi Vô Tận Phong, chạy đi sống cuộc sống ăn lông ở lỗ nơi rừng sâu núi thẳm.
Giờ phút này, trên mặt Tiêu Ngọc Như đã lộ ra vài phần mất kiên nhẫn. Hắn ta triệu hồi kiếm bản mệnh, nắm chặt trong tay, những ngón tay thon dài lướt nhẹ qua lưỡi kiếm sắc bén.
“Sư đệ, ngươi không nghe thấy lời ta nói sao?”
Làm gì có chuyện Tạ Hoài không nghe thấy. Y nghe rất rõ, chỉ là không muốn làm theo nên cố tình giả ngu mà thôi.
"Hả? Huynh nói gì cơ?"
Tiêu Ngọc Như: “…”
Hắn ta siết chặt nắm đấm, cố nhịn cơn giận trong l*иg ngực, nghiến răng lặp lại từng chữ:
"Sư đệ, sư tôn mời ngươi đến Thanh Sương Điện một chuyến."
Tạ Hoài tiếp tục giả ngu: "Hả? Sư tôn bảo mời cái gì? Mời ta ăn cơm á?”
Tiêu Ngọc Như nghiến răng ken két: "Mời ngươi đến Thanh Sương Điện một chuyến!"
Tạ Hoài chớp mắt vô tội: "Thanh cái gì điện cơ?"
Tiêu Ngọc Như suýt chút nữa tức đến hộc máu, mặt hắn ta trắng bệch, giọng nói cũng run lên vì phẫn nộ:
"Thanh! Sương! Điện!"
Tạ Hoài: "Cái gì Sương Điện cơ?"
Tiêu Ngọc Như nghiến răng, gần như nghiến ra lửa, từng chữ phát ra như muốn cắn nát y:
"THANH! SƯƠNG! ĐIỆN!"
Hắn ta suýt chút nữa thăng thiên tại chỗ vì quá tức, kết thúc cuộc đời trẻ tuổi đầy triển vọng của bản thân.
Mặc dù tức đến run cả người, thậm chí trong lòng đã có ý định đâm chết Tạ Hoài cho hả dạ nhưng cuối cùng Tiêu Ngọc Như vẫn không dám ra tay.
Dù gì thì người sư tôn muốn gặp cũng chính là Tạ Hoài.
Nếu hắn ta động thủ với y thì chẳng khác nào làm mất thể diện của sư tôn, mà chắc chắn sư tôn cũng sẽ ra tay với hắn ta.
Vì vậy, Tiêu Ngọc Như chỉ đành nén giận, ôm kiếm giục Tạ Hoài đi theo.
Cùng lúc đó, giọng điệu hắn ta không giấu nổi sự hả hê:
"Sư đệ mà còn giả điên giả dại nữa thì sư tôn sẽ thật sự tức giận đấy. Đến lúc đó mà biến thành kẻ ngốc thật thì đừng có mà hối hận."
Tạ Hoài: "…"
Nghe đến chuyện Sư Tôn Lô Đỉnh sắp nổi giận, Tạ Hoài lập tức không dám giả ngu nữa.
Dù gì thì vị sư tôn này cũng là một nhân vật máu lạnh đến mức ngay cả mấy anh công nhà mình cũng xuống tay gϊếŧ sạch cơ mà!
Tạ Hoài quyết định ngoan ngoãn nghe lời, môi run run, dè dặt hỏi Tiêu Ngọc Như – người đang ôm kiếm đi phía trước:
"Ờm… Sư huynh, sư tôn gọi đệ có chuyện gì vậy?"