Giam Cầm: Phản Diện Vạn Nhân Mê Chính Là Tôi!

Chương 2

Không ngờ giây tiếp theo...

Giọng của hệ thống bị bóp méo: [Một?]

“Sư đệ đã nhiều năm chưa về phong, sư tôn cho mời. Đệ có thể đến gặp sư tôn một lần không?”

Một giọng nói xen lẫn sự chế giễu và ác ý vang lên sau lưng Tạ Hoài.

Cùng lúc đó, hệ thống đột nhiên thông báo:

[Thành thật xin lỗi.]

[Hệ thống xác định nhiệm vụ thất bại.]

[Không thể tiến hành truyền tống, ký chủ cố gắng lần sau nhé!]

Ô cái đồ hệ thống chết tiệt này!

Tạ Hoài gần như sụp đổ. Cái hệ thống rách nát này cứ đến lúc quan trọng là lại hỏng, hỏng xong còn không thèm báo trước.

Mặc cho Tạ Hoài gào thét thế nào, hệ thống vẫn biệt tăm biệt tích.

Y đành phải quay người lại, nước mắt lưng tròng nhìn về phía đại sư huynh của mình.

Người đó chính là đại đệ tử của sư tôn trong nguyên tác "Lô Đỉnh Sư Tôn Là Đoàn Sủng Của Tu Chân Giới", cũng chính là đại sư huynh của y - Tiêu Ngọc Như.

Một trong những nam chính công…

Thật ra tóm tắt nội dung của cuốn tiểu thuyết này cũng rất đơn giản.

Nói trắng ra thì… Chỉ cần là đàn ông có chút nhan sắc, có tiềm năng làm công thì đều sẽ yêu sư tôn, say mê hắn, vì hắn mà tranh giành đến mức ngươi chết ta sống, làm chấn động cả lục giới.

Cả tiểu thuyết có hơn một nghìn chương, ngay từ chương đầu tiên đã là một chuyến tàu lượn siêu tốc hỗn loạn, tràn ngập những cảnh cần che mờ vì quá mức mặn nồng.

Lần đầu tiên đọc, Tạ Hoài chảy không ít máu mũi, phí không ít giấy ăn.

Nhưng ngày nào cũng ăn sơn hào hải vị thì cũng đến lúc thấy ngấy, thế là y bắt đầu đọc lướt, cố gắng đào bới chút cốt truyện giữa một biển trời cảnh nóng.

Cuối cùng y cũng đọc đến kết cục.

… Vốn tưởng rằng kết cục sẽ là:

Sư tôn mềm mại yếu đuối vung đôi tay trắng nõn như ngó sen lên, cất giọng mềm mại đáng yêu:

"Các ngươi đừng đánh nhau nữa."

“Ta yêu tất cả các ngươi.”

“Chúng ta cùng nhau chung sống hạnh phúc mới là quan trọng nhất."

… Nhưng kết quả thực tế lại là:

“Không phải các ngươi đều nói yêu ta sao?”

Sư tôn - người đã bị đè suốt bao năm - cuối cùng vùng lên, cầm lấy Hàn Sương Kiếm, tự tay đâm từng tên công, xiên bọn họ thành một xâu kẹo hồ lô.

"Nếu đã yêu ta, vậy thì chết vì ta đi."

Thanh kiếm được rút ra, những giọt máu nóng bỏng văng lên khóe mắt hắn, trên gương mặt bệnh hoạn của sư tôn nở nụ cười cuồng si, như một đóa anh túc yêu dị đang chầm chậm bung nở…