Chu Bác Ngôn mỉm cười, trông có vẻ như chỉ thuận miệng hỏi nhưng lại khiến Trình Dịch Thư trở nên căng thẳng, cậu ta vô thức nắm chặt lấy vạt áo của mình.
"Anh, hai người thật sự là bạn, anh đã mất trí nhớ rồi, làm sao có thể nhớ được chứ?"
Chu Bác Ngôn không trả lời, chỉ mỉm cười, nhưng dưới bàn tay hắn lại đang nghịch ngợm bàn tay của Thẩm Ý.
Chử Tự Trạch liếc nhìn Trình Dịch Thư bằng ánh mắt trấn an, sau đó mới trả lời Chu Bác Ngôn: "Chúng ta đúng là bạn."
Chu Bác Ngôn thầm cười lạnh, hai người này đúng là không biết xấu hổ mà! Có nhân vật chính nào lại trơ trẽn đến mức này chứ?
"Ồ, nếu chúng ta là bạn, vậy cậu có điều tra nguyên nhân vụ tai nạn xe của tôi không?"
Ngay khi Chu Bác Ngôn nhắc đến vụ tai nạn, sắc mặt của Trình Dịch Thư lập tức tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra. Chử Tự Trạch thầm chửi Trình Dịch Thư không biết che giấu cảm xúc, biểu hiện rõ ràng thế này chẳng khác nào sợ người khác không nhận ra điều gì đó bất thường.
Thẩm Ý cũng nhận ra biểu hiện của Trình Dịch Thư, anh không ngốc, nếu Trình Dịch Thư chột dạ như vậy, rất có thể vụ tai nạn có liên quan đến cậu ta.
Chử Tự Trạch nói: "Tôi vừa giải quyết xong công việc của công ty nên chưa kịp điều tra, nhưng chú Chu và mọi người chắc cũng đã đi điều tra rồi chứ?"
Chu Bác Ngôn cười nhạt: "Tất nhiên."
Nếu không phải do hắn xuất hiện kịp thời, e rằng giờ này Chu Bác Ngôn đã vào lò hỏa táng rồi, Chu Cảnh Xán và những người khác sao có thể không điều tra cho được?
Còn kết quả? Chậm nhất là tối nay sẽ có.
Trình Dịch Thư không thể tiếp tục ngồi lại đây nữa, mỗi lời Chu Bác Ngôn nói ra đều khiến cậu ta hoảng loạn.
"À... anh, anh nghỉ ngơi trước đi, em với anh Chử không làm phiền anh nữa."
Chu Bác Ngôn vốn mong hai người bọn họ rời đi, lập tức đồng ý: "Được thôi."
Trình Dịch Thư dùng ánh mắt thúc giục Chử Tự Trạch rời đi. Thật ra, Chử Tự Trạch cũng chỉ muốn qua đây để xác nhận xem Chu Bác Ngôn có thực sự mất trí nhớ hay không. Mục đích đã đạt được, hắn ta cũng không định ở lại lâu hơn, liền rời đi cùng Trình Dịch Thư.
Sau khi hai người họ đi khỏi, Chu Bác Ngôn thấy Thẩm Ý có vẻ muốn nói gì đó nhưng lại ngập ngừng, hắn chủ động khuyến khích: "Ý bảo, em có chuyện gì muốn nói sao?"
Thẩm Ý còn đang do dự, Chu Bác Ngôn cũng không thúc giục, chỉ nhìn anh với ánh mắt đầy sự khích lệ.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Thẩm Ý mới hạ quyết tâm mở miệng: "Người đó không giống bạn của anh."
Chu Bác Ngôn nở nụ cười, ánh mắt tràn đầy ý cười: "Ý bảo, em quả nhiên lo cho anh, anh cũng cảm thấy hắn ta không phải bạn anh."
Thẩm Ý ngạc nhiên hỏi: "Vì sao anh lại nghĩ vậy?"
Chu Bác Ngôn chỉ vào mặt mình: "Hôn một cái, rồi anh sẽ nói cho em biết."
Thẩm Ý: "Tôi không muốn biết nữa." Dù sao thì sự tò mò này cũng không nhất thiết phải được thỏa mãn.
Chu Bác Ngôn: "..."
"Hừm, được rồi, anh nói đây."
Thẩm Ý bày ra dáng vẻ sẵn sàng lắng nghe, thực ra anh vẫn rất muốn biết.
Chu Bác Ngôn nói: "Chỉ là trực giác thôi."
Thẩm Ý im lặng, nhưng từ ánh mắt anh, Chu Bác Ngôn có thể đọc ra mấy chữ: Đây mà cũng tính là câu trả lời sao?
Chu Bác Ngôn khẽ cười: "Thật sự là trực giác, trong mắt của Chử Tự Trạch không có chút quan tâm nào dành cho anh. Nếu hắn ta thực sự là bạn anh, làm sao có thể không lo lắng cho anh được?"
Thẩm Ý bỗng hiểu ra, dù Chử Tự Trạch có giả vờ tốt thế nào, ánh mắt cũng đã bán đứng hắn ta.
Chu Bác Ngôn tiếp tục: "Ánh mắt Chử Tự Trạch nhìn em cũng đủ thấy hắn ta chẳng phải người tốt đẹp gì, em tránh xa hắn ta ra một chút."
Chuyện này Thẩm Ý cũng hiểu rõ, khi nãy, ánh mắt Chử Tự Trạch nhìn anh đã khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu. "Tôi biết rồi."
Chu Bác Ngôn dịu dàng nói: "Ngoan."