[Xuyên Nhanh] Ký Chủ Thả Thính Đỉnh Cao, Câu Hồn Mỹ Nhân Lạnh Lùng Phiêu Du

Chương 4

Trình Dịch Thư bĩu môi nói: "Anh trai thật là, tại sao lại không đồng ý cho chúng ta bên nhau chứ? Anh xuất sắc như vậy, đối xử với em lại tốt, hại chúng ta chỉ có thể yêu đương lén lút."

Chử Tự Trạch vốn chẳng để tâm lắm, hắn ta với Trình Dịch Thư chỉ là vui chơi qua đường, nhưng chính vì Chu Bác Ngôn ngăn cản nên hắn ta lại càng muốn ở bên Trình Dịch Thư.

"Không sao cả, chúng ta nhất định sẽ ở bên nhau, em đi rửa mặt đi, lát nữa anh sẽ đến gặp anh trai em, em nhớ thể hiện thật tốt trước mặt anh ấy, như vậy anh ấy mới đồng ý cho chúng ta bên nhau."

Được bạn trai dỗ dành, Trình Dịch Thư vui vẻ hẳn lên, ngoan ngoãn đáp: "Đúng rồi, chúng ta phải thể hiện thật tốt."

Sau khi cúp máy, cậu ta tự cổ vũ bản thân trong lòng, vì có thể ở bên anh Trạch, chút ấm ức này chẳng đáng gì.

Nghĩ thông suốt, Trình Dịch Thư đứng dậy quay lại phòng bệnh, cậu ta phải tranh thủ lấy lòng trước mặt Chu Bác Ngôn, không thể để mỗi Thẩm Ý thể hiện được.

Thế nhưng khi vừa đến cửa phòng bệnh, cậu ta lại không muốn bước vào nữa.

Không có lý do gì khác, chỉ đơn giản là cảnh tượng bên trong quá chói mắt.

Hai người bên trong không nói gì, nhưng Trình Dịch Thư có thể cảm nhận rõ ràng bầu không khí giữa hai người họ đã khác trước rất nhiều.

Rõ ràng trước đây Chu Bác Ngôn chỉ đặc biệt với mình cậu ta, tại sao giờ ngay cả một kẻ ốm yếu như Thẩm Ý cũng có thể nhận được sự quan tâm của hắn? Thẩm Ý chẳng qua chỉ là một kẻ ăn bám cuộc liên hôn này mà thôi.

Đợi đến khi Chu Bác Ngôn khôi phục trí nhớ, người hắn thương yêu nhất vẫn sẽ là mình, Thẩm Ý thì tính là gì chứ?

Trình Dịch Thư nghĩ vậy lại lấy lại tự tin, nở nụ cười bước vào phòng bệnh.

"Anh, anh có đói không? Em gọi người mang đồ ăn đến nhé?"

Chu Bác Ngôn bị Trình Dịch Thư làm phiền nên không vui, thái độ lạnh nhạt đối lập hẳn với sự nhiệt tình của cậu ta: "Không đói."

Vừa dứt lời, bụng hắn lại kêu "ọc ọc" một tiếng.

365: [Ô hô, tự vả nhanh quá vậy!]

365: [Ký chủ, có thấy đau mặt không?]

Chu Bác Ngôn cạn lời, xấu hổ liếc nhìn Thẩm Ý, thấy mặc dù mặt anh không đổi sắc nhưng trong mắt lại ánh lên ý cười.

Có thể làm Thẩm Ý vui, hắn cảm thấy cái bụng kêu của mình cũng đáng giá.

Chu Bác Ngôn không chút do dự, lập tức kéo tay Thẩm Ý, làm nũng: "Chồng ơi, anh đói rồi, anh muốn ăn cơm."

365 lặp lại: [Chồng ơi, anh đói rồi, anh muốn ăn cơm ăn cơm.]

Chu Bác Ngôn: [Cậu đang phá rối tôi đấy à?]

365: […]

Vừa mới nói không đói, quay đầu liền làm nũng với Thẩm Ý đòi ăn, mặt Trình Dịch Thư lúc xanh lúc đỏ, tức đến nghiến răng ken két, không cam lòng gọi: "Anh!"

Chu Bác Ngôn chẳng buồn để ý, nguyên chủ trước đây đối với Trình Dịch Thư như chó trung thành, nhưng hắn thì không.

Nguyên chủ chết đi, đều nhờ vào "công lao" của Trình Dịch Thư, cậu ta còn mong hắn cho sắc mặt tốt sao?

Thẩm Ý cũng chẳng muốn tìm hiểu vì sao Chu Bác Ngôn lại lạnh nhạt với Trình Dịch Thư như vậy, Trình Dịch Thư trước nay chưa từng tôn trọng anh, anh cũng không có lý do gì để lên tiếng thay cậu ta.

"Tôi nhờ bác Trương ở nhà nấu rồi mang qua, được không?"

Chu Bác Ngôn: "Được, nghe theo em."

Hai người cứ thế trò chuyện, hoàn toàn phớt lờ Trình Dịch Thư, cậu ta chưa bao giờ bị đối xử lạnh nhạt như vậy trước mặt Chu Bác Ngôn, cậu ta chịu không nổi, tức giận đến mức bỏ đi, đóng sầm cửa khiến cả phòng bệnh rung lên, thế nhưng hai người bên trong chẳng ai bị dọa cả.

Chu Bác Ngôn còn chẳng thèm dỗ dành, huống chi Thẩm Ý lại càng không quan tâm, chỉ đơn giản gọi điện cho đầu bếp ở nhà chuẩn bị đồ ăn mang đến.

Sau khi gọi xong, anh quay sang nói với Chu Bác Ngôn: "Anh có thể nghỉ ngơi một lát, khoảng một tiếng nữa đồ ăn mới đến."

Chu Bác Ngôn: "Em nghỉ cùng anh không?"

Phòng bệnh hắn ở là phòng VIP, giường lớn đủ cho hai người ngủ thoải mái.

Thẩm Ý bất đắc dĩ: "Anh là bệnh nhân, nên nghỉ ngơi cho tốt."

Hơn nữa, bọn họ trước nay chưa từng ngủ chung giường.

Chu Bác Ngôn cũng hiểu không thể vội vàng, đành nằm xuống nhưng không ngủ, mà bảo Thẩm Ý kể cho hắn nghe về gia đình mình, dù gì bây giờ hắn cũng đang "mất trí nhớ" mà.

Thẩm Ý khá hiểu tình hình nhà họ Chu, bèn kể hết những gì mình biết cho hắn nghe.

Khoảng một tiếng sau, người nhà mang đồ ăn đến, Thẩm Ý thở phào nhẹ nhõm, nói chuyện nhiều cũng mệt lắm chứ bộ.

Đến lúc ăn, Chu Bác Ngôn lại bắt đầu giở trò.

"Em đút cho anh đi, Ý bảo."

Lúc nãy Thẩm Ý đã bảo hắn đừng gọi "chồng" nữa, vì trước đây bọn họ chưa từng như vậy. Chu Bác Ngôn đành lùi một bước, đổi sang cách xưng hô khác, lần này Thẩm Ý có phản đối cũng vô dụng.

Thẩm Ý liếc nhìn tay hắn, tốt bụng nhắc nhở: "Tay anh không sao cả."

Chu Bác Ngôn: "Anh không có sức."

Hai ánh mắt giao nhau, cuối cùng Thẩm Ý đành chịu thua.

Anh chưa từng đút ai ăn bao giờ, từng miếng đều đút rất cẩn thận, may mà Chu Bác Ngôn không kén ăn, anh đưa gì hắn ăn nấy.

Ngay lúc Thẩm Ý đang đút cơm cho Chu Bác Ngôn, cha mẹ hắn bỗng nhiên xuất hiện.