[Xuyên Nhanh] Ký Chủ Thả Thính Đỉnh Cao, Câu Hồn Mỹ Nhân Lạnh Lùng Phiêu Du

Chương 3

Thẩm Ý dặn dò đơn giản hai câu rồi cúp máy, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Chu Bác Ngôn đang mỉm cười rạng rỡ với mình.

Chẳng lẽ mất trí nhớ rồi người cũng ngốc luôn sao?

Nhưng mà như vậy lại đáng yêu hơn hẳn, đáng yêu hơn cái dáng vẻ lạnh lùng kiêu ngạo lúc trước nhiều.

Trình Dịch Thư thấy hai người trên giường bệnh hoàn toàn không chú ý đến sự tồn tại của mình, cậu ta bực bội dậm chân, thấy Chu Bác Ngôn vẫn không quan tâm đến mình bèn tức giận bỏ ra ngoài.

Sau khi chạy ra khỏi phòng bệnh, Trình Dịch Thư phát hiện Chu Bác Ngôn không còn đuổi theo mình như trước nữa, tủi thân rơi nước mắt rồi gọi điện cho bạn trai.

"Anh Trạch, anh trai em tỉnh rồi, nhưng anh ấy không nhớ em nữa."

365: [Ký chủ, Trình Dịch Thư đang gọi điện cho một nhân vật chính khác.]

Chu Bác Ngôn: [Để cậu ta gọi đi, quan trọng là phải cắt giữ lại đoạn ghi âm quan trọng, chuyện phá CP tôi chưa thua bao giờ.]

365 thở dài: [Đó là chuyện trước đây.]

365: [Trước đây ký chủ là người lạnh lùng, đóng chặt trái tim, nhưng bây giờ khi đối diện với Thẩm Ý lại như một hôn quân vậy.]

365 cảm thấy thời điểm mình phải lo lắng đã đến rồi.

Chu Bác Ngôn cũng không phủ nhận, yêu đương thì vẫn phải yêu đương, nhưng nhiệm vụ cũng phải làm, dù sao ban đầu hắn cũng là vì có mục đích mới đồng ý nhận nhiệm vụ này.

Trong phòng lúc này chỉ còn lại Thẩm Ý và Chu Bác Ngôn, bàn tay của Thẩm Ý vẫn nằm trong lòng bàn tay của Chu Bác Ngôn, hơn nữa ánh mắt Chu Bác Ngôn nhìn anh khiến anh không thể làm ngơ, cảm thấy vô cùng không thoải mái.

"Em tên gì?" Chu Bác Ngôn chợt nhớ ra thiết lập mất trí nhớ của mình, bắt đầu giả vờ thân thiết.

"Thẩm Ý."

Chu Bác Ngôn hỏi: "Ý trong tình ý sao?"

"Ừm."

Chu Bác Ngôn khen ngợi: "Tên hay đấy, hơn nữa anh cảm thấy cái tên này rất quen thuộc."

Thẩm Ý và 365 đều cảm thấy cách bắt chuyện này có hơi cũ kỹ, nhưng Chu Bác Ngôn thực sự cảm thấy quen thuộc.

"Em có thể kể cho anh nghe về chuyện trước đây của chúng ta không? Chúng ta kết hôn thế nào? Vừa rồi người kia nói chúng ta là liên hôn?"

"Ừm." Thẩm Ý cũng không định giấu Chu Bác Ngôn, nếu hắn đã hỏi thì anh dứt khoát nói rõ luôn. "Cũng có thể xem là liên hôn."

"Mẹ tôi qua đời vì trầm cảm không lâu sau khi sinh tôi, sau đó cha tôi đến với người vợ hiện tại, dì Phùng thấy tôi sống quá khổ sở trong nhà nên mới để tôi kết hôn với anh, mục đích là để tôi thoát khỏi nơi đó."

"Trước khi kết hôn, chúng ta đã nói rõ ràng rồi. Sau khi cưới, ai sống cuộc sống của người đó, nếu có người mình thích thì có thể ly hôn, hoặc ba năm sau sẽ lấy lý do tình cảm không hợp mà ly hôn."

Trong ký ức của nguyên chủ, đúng là như vậy.

Nguyên chủ dường như ngoài Trình Dịch Thư và gia đình ra thì không có ngoại lệ với bất kỳ ai khác, hắn đồng ý kết hôn với Thẩm Ý, một phần vì bản thân không có người mình thích, phần khác là do mẹ hắn nhờ vả.

Từ nhỏ, sức khỏe của Thẩm Ý đã không tốt, mẹ kế của anh cũng chẳng quan tâm gì đến anh. Đã nhiều lần Thẩm Ý bệnh nặng suýt mất mạng, may mà mẹ của Chu Bác Ngôn là Phùng Sương Vân thường xuyên đến thăm nên mới giúp anh vượt qua nguy hiểm.

Phùng Sương Vân từng muốn đón Thẩm Ý về nhà sống, nhưng mẹ kế của anh không đồng ý, nói rằng nếu để Thẩm Ý đến ở nhà người khác, thế nào cũng sẽ bị người ngoài đàm tiếu rằng bà ta không đối xử tốt với con riêng của chồng.

Chu Bác Ngôn đau lòng cho hoàn cảnh của Thẩm Ý, bảo sao người lại gầy như vậy, cứ như một cơn gió cũng có thể thổi bay.

Nhìn thấy sự xót xa trong mắt Chu Bác Ngôn, trong lòng Thẩm Ý chợt dâng lên một cảm giác chua xót, nhưng rất nhanh chóng anh đã lấy lại bình tĩnh.

"Sau khi kết hôn, chúng ta sống cùng nhau, anh đối với tôi rất khách sáo."

Chuyện này Chu Bác Ngôn cũng biết, anh không có tình cảm với Thẩm Ý, chỉ cần đảm bảo anh ăn no mặc ấm, không bị bệnh là đủ, còn những quan tâm dư thừa thì không có.

Chu Bác Ngôn nói: "Anh cảm thấy trước đây chắc là anh bị công việc làm mờ mắt."

Thẩm Ý nghi hoặc: "Tại sao?"

Chu Bác Ngôn nghiêm túc nói: "Bởi vì hôm nay, ngay khi nhìn thấy em, trái tim anh đã bảo với anh rằng, nó thích em, nhìn thấy em liền thích đến mức không chịu nổi."

Thẩm Ý vốn định nói Chu Bác Ngôn miệng lưỡi trơn tru, nhưng biểu cảm của hắn quá mức chân thành, không giống như đang trêu ghẹo mà lại giống như đang tự phân tích trái tim mình.

Bị ánh mắt nóng rực của Chu Bác Ngôn nhìn chằm chằm, Thẩm Ý không chịu nổi, hàng mi khẽ rủ xuống, tránh né đôi mắt biết câu hồn kia, cố gắng để trái tim đang đập loạn nhịp bình tĩnh lại.

Bên trong phòng bệnh, hai người chìm trong bầu không khí ấm áp dịu dàng, trong khi đó, Trình Dịch Thư vẫn còn đang tủi thân kể lể với bạn trai.

"Anh trai đối xử với em lạnh nhạt như vậy, còn nói anh ấy thích cái tên tiện nhân Thẩm Ý đó! Rõ ràng trước đây anh ấy đối với Thẩm Ý rất lạnh lùng, mất trí nhớ rồi ngay cả người mình thực sự quan tâm cũng quên luôn sao?"

Bạn trai của Trình Dịch Thư là Chử Tự Trạch, hắn ta bởi vì vừa giành được mảnh đất kia, trong đó có công lao của Trình Dịch Thư, nên tâm trạng rất tốt, cũng sẵn lòng dỗ dành cậu ta.

"Biết đâu trước đây anh trai em vốn dĩ đã thích đối phương rồi, chỉ là giấu quá kỹ, bây giờ mất trí nhớ, những gì thể hiện ra mới là suy nghĩ thật của anh ấy."

Trình Dịch Thư cảm thấy lời Chử Tự Trạch nói rất có lý. "Vậy anh nói xem, trước đây anh trai không đồng ý cho chúng ta bên nhau, bây giờ anh ấy mất trí nhớ rồi, có khi nào sẽ đồng ý không?"