Tình Yêu Bên Cạnh Xiềng Xích

Chương 4

Lát sau dì Tư bưng một đĩa bánh nhỏ đi ra đặt trước mặt Đàm Hi.

Cô vui vẻ cầm nĩa lên ghim một tiếng bỏ vào miệng, dì Tư kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.

"Tiểu thư hôm qua con nói gì khiến cậu chủ tức giận sao?”

Từ hôm qua tới giờ dì Tư để ý thấy Kỳ Tước dường như đang tức giận cái gì đó, mặt mũi lạnh lùng.

Động tác đang ăn trong miệng Đàm Hi dừng lại, một lúc sau cô mới lắc đầu tỏ ý.

"Con không có."

Dì Tư thấy thế liền hiểu ra, bà bắt đầu dạy dỗ Đàm Hi.

"Tiểu thư, cậu chủ cũng đã 30 tuổi rồi, ở tuổi này ai mà chưa có con chứ đúng không?”

"Khi con tới tuổi thì nên kết hôn liền, nhanh chóng sinh một đứa con, lúc đó cậu ấy cũng 35 rồi không còn trẻ nữa."

"Mà vợ chồng thì phải có quan hệ thì tình cảm mới ổn định phát triển được, con gái ai mà chẳng trải qua chuyện đó. Con không cần phải sợ, tới đó dì sẽ nấu nhiều món ăn ngon bồi bổ cho con."

Đàm Hi chậm rãi ăn hết miếng bánh trong miệng, cô mới mỉm cười nói với bà.

"Vâng ạ, con biết mà."

Đàm Hi luôn như vậy, cô luôn ngoan ngoãn vâng lời, luôn nói những lời khiến Kỳ Tước và dì Tư hài lòng. Cô luôn an phận sống trong cái l*иg mà hắn xây nên.

Hắn biết cô thích gì, luôn luôn có thể thỏa mãn cô nên chưa bao giờ Đàm Hi có ý định bước ra khỏi tòa biệt thự này.

---

Đàm Hi thay một bộ váy ba lê cô đi đến căn phòng tập ba lê của mình.

Cô vô cùng thích múa ba lê, Kỳ Tước cũng vô cùng cưng chiều mà xây cho cô một phòng tập múa thật lớn.

Một phòng tập rộng lớn bốn mặt đều là kính, sàn nhà được làm bằng gỗ chất liệu tốt nhất để khi cô múa không bị quá trơn mà té. Có thể thấy Kỳ Tước cưng chiều cô đến cỡ nào.

Đàm Hi mở nhạc lên, cô tập luyện dãn cơ một chút rồi mới bắt đầu nhảy.

Chiếc váy trắng bồng bềnh đung đưa theo từng điệu nhảy của cô. Đàm Hi hòa mình vào âm nhạc bỏ qua mọi buồn phiền lúc sáng nay, cô nhảy lên một cái rồi đáp xuống thật xinh đẹp, tiếp đó lại xoay liên tục vài vòng.

Âm nhạc tới đoạn kết nhịp điệu dồn dập liên tục. Đàm Hi xoay tròn liên tục, tầng tầng lớp lớp váy trắng chuyển động theo động tác của cô tạo ra một bức tranh tuyệt đẹp.

Âm nhạc kết thúc, Đàm Hi làm động tác đầu gối chụm lại một chỗ, đầu cô giấu giữa hai chân.

Âm nhạc đã kết thúc rất lâu nhưng vẫn chưa thấy cô ngẩng đầu lên, bả vai cô gái bất chợt run rẩy kèm theo đó từng tiếng khóc thút thít phát ra.