Tình Yêu Bên Cạnh Xiềng Xích

Chương 3

Trong phòng ngủ.

Đàm Hi đeo tai nghe nằm trên giường xem phim. Kỳ Tước thì ngồi làm việc kế bên thỉnh thoảng hắn sẽ ôm lấy cô hôn vài lần.

Hắn ngậm lấy cánh môi hồng đào của cô, đầu lưỡi luồn vào trong khoang miệng quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ bé đang muốn chạy trốn.

Kỳ Tước mạnh mẽ bóp lấy khớp hàm của cô khiến cô không thể ngậm miệng lại.

"Ưʍ... ưʍ..."

Xương hàm đau đớn khiến Đàm Hi phải rên lên vài tiếng, nước mắt sinh lý chảy ra.

Kỳ Tước rời khỏi môi Đàm Hi. Hắn lau nước mắt cho cô.

"Thật mít ướt mà, mới hôn môi thôi mà em đã không chịu được. Tương lai còn phải sinh hoạt vợ chồng nữa thì phải làm sao?”

Đàm Hi cúi đầu không trả lời, từ khi cô được 10 tuổi Kỳ Tước và dì Tư thường xuyên ở bên tai cô nói về cách sinh hoạt vợ chồng, bọn họ đều nói rằng sau này hai người phải cùng nhau quan hệ rồi sinh con.

Đột nhiên giọng nói của Kỳ Tước lạnh đi.

"Hi nhi sau này chúng ta phải làm chuyện vợ chồng. Em còn phải sinh con cho anh, em không có quyền từ chối."

Đàm Hi cảm thấy da đầu tê dại, cô lẩm bẩm trong miệng.

"Em.. em không có nghĩ vậy.”

Dù không phát ra âm thanh nhưng Kỳ Tước vẫn có thể đoán được.

Hắn nắm càm kéo mặt cô lên để cô nhìn vào hai mắt của mình.

"Tốt nhất là như thế, đừng để anh phát hiện em có những suy nghĩ không an phận, biết chưa?”

"Biết... biết ạ.”

Lúc này Kỳ Tước mới chịu bỏ qua cho cô.



Đàm Hi nghe tiếng gia sư nhắc nhở, cô xoay người lại ngại ngùng xin lỗi bà ấy.

Khi Đàm Hi đến tuổi đi học. Kỳ Tước vì bảo hộ cô mà không cho cô đi học tại trường như những người khác. Hắn mời gia sư đến dạy cho cô hơn nữa hắn chỉ yêu cầu gia sư dạy cho cô những thứ thật cần thiết trong cuộc sống.

Đàm Hi được học chữ, học viết, học tính toán, địa lý và lịch sử đất nước. Hóa lý đều bị hắn giảm tải đi.

Nhưng cô thích cái gì hắn đều đáp ứng tất cả, tất nhiên những điều đó phải nằm trong phạm vi cho phép.

"Tiểu thư người lại không tập trung."

Cô mấp máy hai cánh môi.

"Em xin lỗi, em hơi mất tập trung ạ."

Cô gia sư thở dài cũng không dám quở trách quá nặng tiếp tục giảng bài mới.

Đàm Hi lại ngồi thẳng lưng chăm chú nghe giảng.

Sau khi gia sư ra về, Đàm Hi đi xuống lầu muốn tìm chút gì ăn.

"Tiểu thư đói rồi sao, có bánh ngọt để dì lấy cho con."

Đàm Hi ngoan ngoãn kêu một tiếng rồi ngồi xuống ghế chờ đợi.