Kiểm Soát Em

Chương 5

"Anh làm gì thế?”

"Không được gọi em ấy là Niệm Niệm, Niệm Niệm chỉ được phép một mình anh gọi."

Quý Dư Niên kéo cậu nhóc ra, ôm lấy thân hình mũm mĩm của Kiều Niệm, báo đạo nói

Lục Đình bĩu môi, vô cùng ủy khuất, muốn giơ tay nhéo má Kiều Niệm lại bị Quý Dư Niên đánh một cái.

Lúc này quản gia đi đến mời mọi người vào dùng bữa tối.

Trên bàn ăn, Quý Dư Niên đích thân đeo yếm ăn cho Kiều Niệm, còn giành luôn việc đút cô bé ăn, cậu làm rất thành thục như đã tập luyện nhiều lần.

Quý Nhã cùng gia đình trố mắt nhìn cảnh này, vô cùng bất ngờ.

"Dư Niên việc mày cứ để người hầu làm được rồi, con không cần làm đâu."

Cậu lại kiên định trả lời.

"Vợ con, con phải tự nuôi."

Lục Đình nghe vậy phun cả cơm ra ngoài, hai mắt trợn to nhìn Quý Dư Niên.

"Cái gì vợ?”

"Kiều Niệm tương lai sẽ là vợ của anh."

Quý Dư Niên chứng minh câu nói của mình bằng cách hôn một phát vào môi Kiều Niệm trước mặt mọi người.

Cậu ngẩng đầu lên nhìn mọi người nở nụ cười đắc chí, Kiều Niệm không biết gì vẫn miệt mài gặm miếng bánh trong miệng.

Sau hôm đó Quý Dư Niên không kiêng dè thỉnh thoảng hôn vào môi Kiều Niệm trước mặt người thân.

Không ai trong nhà nghĩ đây là chuyện lớn gì nên cũng không coi trọng lắm.

Một hôm Quý Dư Niên đi học về, xe vừa dừng lại, ở khu vui chơi dành cho trẻ con bên trong đại viện.

Từ xa xa cậu có thể nhìn thấy một đám con nít ở đó, có Lục Đình, Lục Ngân và... Kiều Niệm.

Cô bé ngồi trên đất bị mọi người vây xung quanh, bàn tay của họ đang nựng trên mặt cô bé.

Quý Dư Niên lập tức điên tiết lên, cậu đá cửa xe nhảy xuống, tức giận chạy đến.

"Tụi bây tránh ra, ai cho tụi bây động vào em ấy."

Phẫn nộ đến cực điểm, Quý Dư Niên vung nắm đấm lên mặt toàn bộ bé trai ở đây, ngay cả Lục Đình cũng dính chưởng.

Tiếng gào khóc vang khắp đại viện, người làm các gia tộc lật đật chạy ra.

Dương phu nhân cũng chạy đến, bà nhìn thấy đứa con trai của mình vừa lau mặt Kiều Niệm miệng thì không ngừng chửi cô bé.

"Ai cho em ra đây?”

"Em dám cho bọn nó đυ.ng vào mình."

"Có tin anh đánh luôn cả em không?”

Kiều Niệm ba tuổi ngồi trên đất khóc nức nở, trên mặt bị cậu dùng áo lau loạn xạ.

Dương phu nhân chạy đến trước tiên là bế Kiều Niệm đang khóc lên.

Cô bé như thấy vị cứu tin, đầu chui tọt vào lòng bà, không dám nhìn Quý Dư Niên lần nào.