Kiểm Soát Em

Chương 4

Quý Dư Niên đi lại gần, nhìn toàn thân trên dưới của Kiều Niệm, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy thân thể của bé gái.

Trắng trắng tròn tròn, đầy thịt.

Dương phu nhân thả vài chú vịt cao su vào bồn tắm, Kiều Niệm chụp lấy bóp bóp chơi vui vô cùng.

Cả quá trình tắm rửa, Quý Dư Niên nhìn rất chăm chú.

Kiều Niệm được bọc trong khăn tắm rồi bế ra ngoài mặc quần áo rồi sấy khô tóc.

Quý Dư Niên nhìn cái đầu ít tóc của cô bé trong lòng ngứa ngáy đưa tay lên xoa xoa.

Kiều Niệm giống như rất thích, hướng cậu cười toe toét.

Quý Dư Niên bế cô vào lòng mình, cúi đầu ngửi mùi hương trên cơ thể cô bé.

Kiều Niệm ôm rất thoải mái, mềm mại như cục bông, cậu hôn lên tóc cô bé, hôn lên tay, hôn lên má.

Quý Dư Niên cảm thấy hôn thế nào cũng không đủ, cậu còn muốn ôm cô ngủ nữa.

Đột nhiên Quý Dư Niên nhận ra mùi sữa thơm phức mình ngửi thấy chính là mùi hương trên cơ thể Niệm Niệm, cậu đã bị nghiện mùi hương này mất rồi.



Hôm nay Quý gia có bữa tiệc nhỏ để chào mừng Kiều Niệm, con cái của ông Qúy đều trở về đầy đủ, bầu không khí vô cùng nhộn nhịp.

Ông nội Quý cũng kể hoàn cảnh của Kiều Niệm cho các con nghe.

Ông và ông nội Kiều Niệm là bạn thân cùng nhau sát cánh khi ở chiến trường, sau khi xuất ngũ cả hai rất ít khi gặp mặt.

Tháng trước ông nhận được tin con cái của bạn mình không may bị tai nạn giao thông qua đời, bản thân ông nội Kiều Niệm lại mất vợ từ sớm đang nằm trên giường chờ chết, ông chỉ có duy nhất một thằng con trai, ông đã dùng những sức lực còn lại gửi gắm đứa cháu gái duy nhất này cho Quý gia, mong Quý gia có thể nể tình cưu mang cháu ông.

Khi ông nội Quý đến thì người bạn của mình đã trút hơi thở cuối cùng, nhìn đứa bé 2 tuổi được y tá bế trên tay mà lòng đau vô cùng, ông ôm lấy đứa bé, nhìn người bạn của mình, phát ra lời hứa.

"Yên tâm đi ông bạn già, tôi sẽ coi con bé như cháu ruột của mình, nuôi nó đến khi lấy chồng cũng dư sức."

-----------

Kiều Niệm ngồi trên sofa xung quanh là hai đứa bé đang vây quanh mình.

Đó là con trai, con gái của Quý Nhã - Lục Đình và Lục Ngân.

"Thật là đáng yêu."

Kiều Niệm bé nhỏ biết đang khen bé nên hướng Lục Ngân cười toe toét.

"Niệm Niệm ơi... Niệm Niệm..."

Lục Đình vỗ vỗ tay gây sự chú ý, lời vừa thoát ra tức thì đầu bị đánh cho một phát.