Bạch Nguyệt Quang Của Bệnh Kiều

Chương 2

Trong mộng Ngụy Khiêm sau khi nghe câu đó, sắc mặt tái nhợt như ác quỷ. Hắn rút đao ra, như thể muốn gϊếŧ nàng nhưng cuối cùng lại buông tha, mang theo sính lễ rời đi.

Sau đó những hình ảnh trong mơ lại khiến nàng kinh hãi đến tột cùng.

Nàng mơ thấy ngày mai Hoàng đế sẽ băng hà, tân hoàng đăng cơ, còn Ngụy Khiêm được phong làm Đại tướng quân Long Tương Vệ, nhậm chức quan nhị phẩm, trở thành cận thần của thiên tử, quyền thế ngập trời.

Sau đó Ngụy Khiêm nhân lúc nàng và phụ mẫu tách nhau ra, bắt cóc nàng ngay giữa phố, giam vào một biệt viện tối tăm u ám, cưỡng ép nàng trở thành ngoại thất* không thể lộ ra ánh sáng.

*Ngoại thất: Thϊếp thất hoặc tình nhân bên ngoài.

Phụ thân vì tìm nàng mà liều mình đội mưa ra khỏi thành, chẳng may trượt chân rơi xuống vách núi, gãy cả hai chân.

Mẫu thân thì ngày ngày khóc cạn nước mắt, chẳng bao lâu sau thì mắc bệnh tim nặng, tính mạng nguy kịch.

Còn kết cục của nàng thì lại càng nhục nhã đến tột cùng.

Ngụy Khiêm hận nàng vì nàng đã từ hôn, càng hận nàng vì đã nhục mạ hắn trước mặt bao người, gọi hắn là thái giám. Vì vậy, hắn không thèm coi nàng là thê tử nữa, mà chỉ xem nàng như một món đồ chơi, giam cầm bên cạnh để mặc sức chà đạp.

Hắn không thể hành sự như nam nhân bình thường, nên nghĩ ra đủ cách hành hạ nàng. Mỗi đêm hắn đều ép nàng ở lại phòng cùng hắn dây dưa không dứt, bắt nàng chịu những chuyện ô nhục đến mức không thể nói ra lời.

Tính tình hắn vừa tàn bạo vừa quái đản, cấm tiệt nàng liên lạc với bên ngoài. Ngay cả tin tức từ phủ Trấn Viễn Hầu hắn cũng giấu kín, không cho bất kỳ ai nói cho nàng biết.

Khi đó nàng vẫn chưa hay tin phụ mẫu mình đã gặp chuyện, chỉ vì muốn nghe chút tin tức về gia đình mà đành nhịn nhục, tìm cách lấy lòng hắn, thuận theo hắn.

Mãi đến khi thái độ của Ngụy Khiêm đối với nàng có chút cải thiện, nàng vô tình nghe được đám nha hoàn nói chuyện với nhau, mới biết phụ thân đã bị liệt, mẫu thân thì bệnh nặng nguy kịch.

Nàng hận Ngụy Khiêm đến tận xương tủy, thề sẽ gϊếŧ hắn.

Để khiến Ngụy Khiêm buông lỏng cảnh giác, nàng càng tỏ ra dịu dàng, săn sóc hắn hơn. Hắn ở phương diện đó không được, không thể động đến nàng, vì thế nàng buông tay buông chân, chủ động thân cận, từng chút từng chút một dẫn dụ hắn, để toàn bộ bố trí phòng vệ trong biệt viện lộ ra trước mắt nàng.

Cuối cùng, nàng thậm chí còn tìm cách lấy được một con dao găm, chỉ chờ đến đêm khi Ngụy Khiêm trở về, nhân lúc trong hồng la trướng* triền miên khoái lạc, một dao lấy mạng hắn.

*Hồng la trướng: Màn lụa đỏ, thường gợi cảnh phòng the.

Nhưng ngay khi mọi kế hoạch đã được sắp xếp chu toàn, nàng lại đột nhiên nhiễm phong hàn. Ngụy Khiêm sai người mang thuốc đến, nàng vừa uống được vài ngụm, liền thất khiếu chảy máu, hồn phi phách tán.

Cảnh cuối cùng trong giấc mơ là một màu đỏ máu tràn ngập.

Cố Tích Tích nhìn thấy chính mình toàn thân đẫm máu, ngã xuống đất, thi thể từng chút một trở nên lạnh ngắt, máu chảy ra dần dần biến thành đen tím, vô cùng đáng sợ…

“Tiểu thư.” Giọng gọi của nha hoàn thân cận Tam Nguyên bất ngờ đánh thức nàng: “Tiểu thư, trán người bị trầy xước, có cần lấy thuốc mỡ bôi không ạ?”

Cố Tích Tích giật mình mở mắt, đầu óc vẫn còn chìm trong cơn ác mộng khủng khϊếp kia, nàng mơ hồ hỏi: “Ta hôn mê bao lâu rồi?”

Tam Nguyên có chút ngạc nhiên: “Tiểu thư vừa đυ.ng vào đá Thái Hồ thôi nhưng không hề ngất xỉu.”

Cố Tích Tích lạnh cả người.

Trong giấc mơ, nàng đã trải qua mấy tháng trời. Mọi thứ đều chân thực đến từng chi tiết, cứ như thể từng ngày từng ngày một, nàng đã thực sự sống qua những chuyện đó. Nhưng trong mắt người khác, hóa ra chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi?

Không đúng, chuyện này nhất định có gì kỳ lạ.

Nàng lấy lại bình tĩnh hỏi: “Ngụy Khiêm đi chưa?”

Tam Nguyên đáp: “Chưa ạ.”

“Đỡ ta ra xem một chút.”

“Tiểu thư, trán người đau không? Có cần bôi thuốc trước không?” Tam Nguyên lo lắng.

“Không đau, trước tiên đỡ ta ra cửa nhìn một chút.”

So với nỗi thống khổ trong giấc mộng, chút đau đớn do va chạm này chẳng đáng gì.

Nhất là khi nghĩ đến cảnh cuối cùng trong mơ, sau khi uống bát thuốc đó cơn đau nhức thấu tim, cứ như có vô số bàn tay vô hình từ bốn phương tám hướng lao đến, dùng sức xé rách nàng, nghiền nát nàng thành từng mảnh, đến cả xương cốt cũng không chừa, khiến nàng hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.

Đến bây giờ, trong tận cùng xương tủy nàng vẫn còn âm ỉ đau đớn, giống như nàng thực sự đã chết một lần vậy.

Quá đau, quá thảm, cũng quá chân thực! Cố Tích Tích không thể không kinh hãi.

Nàng nhất định phải đi xem, nàng phải tự thuyết phục chính mình rằng đó chỉ là một giấc mơ, rằng nó sẽ không trở thành hiện thực.

Tam Nguyên đỡ nàng đến trước cửa lớn.

Chỉ cách một khe cửa, vừa nhìn ra bên ngoài Cố Tích Tích lập tức toát mồ hôi lạnh.

Ngụy Khiêm lúc này đang mặc y phục giống hệt như trong giấc mơ!

Nàng hôm nay còn chưa từng gặp hắn, làm sao có thể thấy trước y phục hắn mặc trong mơ?

Ngay cả vị trí bày đặt sính lễ, những tên thuộc hạ áo xanh đi theo sau hắn, thậm chí cả đám dân chúng vây quanh xem náo nhiệt trên phố, tất cả y hệt như những gì nàng đã thấy trong giấc mơ!

Cố Tích Tích đến lúc này mới đột nhiên nhận ra, có lẽ giấc mộng quỷ dị đó, không chỉ đơn thuần là một giấc mơ.

Có thể là kiếp trước.

Có thể là sự cảnh báo của ông trời.

Dù sao đi nữa, chắc chắn nó có mối liên hệ với thực tại!

Phải làm sao đây?

Nếu nàng vẫn từ chối hôn sự này, có khi nào mọi chuyện sẽ diễn ra giống như trong mơ? Nàng sẽ bị hắn hại đến nhà tan cửa nát, còn chết một cách đau đớn đến vậy?

Những ngày tháng bị hắn giam cầm, bị hắn sỉ nhục, sống trong tăm tối không thấy ánh mặt trời… nàng không muốn lặp lại một lần nào nữa!

Phải làm sao đây?

Mở cửa cho hắn vào, để hắn hạ sính, sau đó gả cho hắn? Nhưng con người hắn lại tồi tệ như vậy, sở thích chốn phòng the lại quái đản như thế, nếu phải gả cho một kẻ như hắn, chẳng thà chết còn hơn!

Cố Tích Tích tiến thoái lưỡng nan, căng thẳng đến tột cùng, đột nhiên lại bình tĩnh lại.

Nàng sao lại quên mất chứ, nếu giấc mơ kia là thật, thì ngày mai Hoàng đế sẽ băng hà, cả nước chịu tang một năm, trong thời gian đó tất cả mọi người đều không được cưới gả.

Như vậy nàng sẽ có thêm một năm để từ từ tìm cách thoát khỏi tình cảnh này, một cách vừa không phải gả cho hắn lại vừa không bị hắn gϊếŧ chết.

Ngay lúc này, qua khe cửa nàng nhìn thấy bàn tay trái của Ngụy Khiêm đặt lên chuôi đao, tay phải giơ lên, lơ lửng giữa không trung.

Hắn đang ra lệnh cho thuộc hạ phá cửa, cưỡng ép hạ sính, mọi thứ giống y hệt trong giấc mộng!

Cố Tích Tích không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức ra lệnh cho Tam Nguyên: "Lấy khăn tay quấn lên trán ta, nhanh!"

Tam Nguyên tuy không hiểu tại sao nhưng vẫn nhanh tay rút khăn ra, cẩn thận quấn lên trán nàng, còn buộc một nút thắt sau đầu.

Vừa mới buộc xong, bên ngoài đã có người lăn một khúc gỗ tròn đến, Ngụy Khiêm mặt không cảm xúc lui sang một bên, tay lại giơ lên lần nữa.

Nhìn thấy thuộc hạ của hắn nâng gỗ lên, định lao vào cửa, Cố Tích Tích lập tức ra lệnh: "Mở cửa!”

Người giữ cổng nhanh chóng chạy lên, rút then cài, hai cánh cửa nặng nề từ từ mở ra.

Khuôn mặt tái nhợt của Ngụy Khiêm hoàn toàn hiện rõ trước mắt.

Cố Tích Tích cố nén nỗi sợ hãi, nhìn vào hắn, dịu dàng gọi một tiếng: "Thối Tư."

Thối Tư là tên tự của Ngụy Khiêm.

Trong giấc mơ ấy, vô số đêm quấn quýt dây dưa, hắn bắt nàng phải dỗ dành, bắt nàng hết lần này đến lần khác gọi hắn như vậy.