Ngay lúc Lộ Ca muốn nhìn rõ hơn, người đàn ông tôn quý ấy bỗng nhiên liếc mắt về phía này.
Đôi mắt dài hẹp ẩn chứa con ngươi đỏ như máu, nhưng lại vỡ vụn như một mảnh trăng máu xui xẻo.
Lộ Ca cũng không chắc ánh mắt đó có phải đang nhìn mình hay không.
Lạnh nhạt, thờ ơ, giống như đang lướt qua một ngọn cỏ dại ven đường.
Khỉ thật, tên đàn ông mọc sừng này là cái gì? Còn làm màu hơn cả mình!
Sao sét không đánh trúng anh ta đi?
Hàng mi dần dần trĩu xuống, không còn sức nâng lên nữa.
Khoảnh khắc cuối cùng, trong đầu Lộ Ca chỉ còn một ý nghĩ: “Kiếp sau, không bao giờ làm màu nữa.”
...
Bầu trời dần dần tối lại.
Lộ Ca bị đánh thức bởi mùi máu tanh nồng nặc.
Cậu khó khăn mở mắt, mơ hồ nhìn thấy thế giới hỗn loạn trước mặt.
Xung quanh đầy rẫy thi thể, những tàn chi khổng lồ rơi rụng khắp nơi. Máu tươi hội tụ thành dòng, tất cả chảy về một hướng. Lộ Ca không thể đứng dậy, do dự một chút rồi chọn cách bò theo dòng máu.
Bò một lúc, trước mắt cậu xuất hiện một vũng máu khổng lồ.
Máu trào ngược xuống như thác đổ.
Lơ lửng giữa không trung là một khúc xương đẫm máu, trên đó có những hoa văn kỳ dị bị máu che mờ. Ở đầu bàn tay xương, nó đang nâng đỡ một trái tim dị dạng, máu từ bốn phương tám hướng không ngừng bị trái tim nuốt chửng.
Lộ Ca sợ hãi trước cảnh tượng quỷ dị này.
“Bảo bối!” Một giọng nói đầy hưng phấn vang lên. Một người lùn đang liều mạng bò về phía quầng sáng.
Hắn ta bò, Lộ Ca cũng bò theo.
Hai người đối diện nhau, vặn vẹo bò qua bùn đất.
Nhưng người lùn nhanh hơn một chút. Hắn ta dùng cả tay chân, dốc hết chút sức lực cuối cùng, bất chấp vết thương để đánh cược một lần cuối cùng.
Tim Lộ Ca thắt lại.
Khoảng cách rất gần, cậu đã thấy rõ sát ý trên mặt đối phương.
Nếu thứ kia thực sự là bảo vật, người lùn cướp được chắc chắn sẽ gϊếŧ người diệt khẩu.
Thứ này có thể tự động hút máu, biết đâu nó có ý thức?
Đành đánh cược một phen.
Lộ Ca lập tức hít sâu, hét lên: “Cưng ơi, ta yếu lắm, chọn ta đi, dễ kiểm soát hơn đấy!”
Người lùn gần như đã chạm tay vào bàn tay xương, những ký tự kỳ lạ lóe lên nơi hai bên tiếp xúc, như thể đang lập khế ước.
Nhưng sau tiếng hét của Lộ Ca, bàn tay xương đột nhiên khựng lại giữa không trung.
Cuối cùng, nó thật sự tin lời cậu, từ từ rút lui.
Có hiệu quả!
Mắt Lộ Ca sáng lên, cố hết sức tỏ ra yếu đuối.