Nhóc con khóc đến nỗi nước mắt rơi lã chã, tí tách tí tách lăn dài xuống má.
Phó Đình Sâm giật giật mí mắt, theo bản năng muốn nhấc nhóc con ra khỏi lòng mình. Nhưng nhìn bộ dạng ấm ức đến tội của bé, mái tóc rối bù, khuôn mặt nhỏ đỏ hây hây... Y hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cơn bực bội muốn đánh người, lạnh lùng liếc mắt nhìn mấy nữ giúp việc đang đứng tụ lại một chỗ.
Nữ giúp việc lập tức giật nảy mình, nhìn trời nhìn đất chứ nhất quyết không dám đối diện với ánh mắt của Phó Đình Sâm.
Một lúc sau, y mới hờ hững dời tầm mắt, ôm nhóc con trong lòng một cách vụng về, rút một tờ khăn giấy trên bàn trà phòng khách, rồi đưa tới trước mặt Yểu Yểu đang khóc đến xé ruột xé gan.
Nhóc con ngơ ngác, đôi mắt tròn xoe vô tội nhìn cha ruột rởm, miệng vẫn rưng rức khóc nấc. Người đàn ông thấy vậy, thẳng tay ném luôn tờ khăn giấy lên đầu nhóc con:
"Có chí khí lên, khóc cái gì mà khóc? Tự lau sạch đi! Là con gái của Phó Đình Sâm ta thì đừng có động một tí là khóc nhè, nghe rõ chưa?"
Nhóc Yểu Yểu chớp mắt, nhìn khuôn mặt điển trai nhưng đáng sợ của cha phản diện, theo phản xạ mà nấc một cái, sau đó ngừng một lát rồi lại òa lên khóc to hơn.
Phó Đình Sâm: "…"
Rõ ràng là cách này không có tác dụng với con nhóc ngốc này.
Năm đứa con trai của y, đứa nào đứa nấy đều là thiên tài trong lĩnh vực của mình, trí thông minh từ nhỏ đã vượt xa người thường.
Chưa kể do tác động từ hoàn cảnh và một số yếu tố khác, tính cách của nhóm boyband kia càng lớn càng lệch lạc, quái dị vô cùng. Người bình thường mà thấy con mình có dấu hiệu lệch lạc thế này chắc chắn đã sốt ruột tìm cách kéo nó về đường ngay nẻo chính rồi, đúng không?
Haiz, nhưng mà Phó Đình Sâm thì không! Y không những không can thiệp, mà còn đổ thêm dầu vào lửa, để mặc bọn nó càng lúc càng lệch lạc. Giống hệt mấy ông hoàng đế ngày xưa sợ chết rồi không có ai kế vị vậy! Đúng là biếи ŧɦái đến cực hạn, đến mức cả nhà sáu người không ai ra hồn, toàn phản diện!
Người đàn ông mặt đơ ra, rõ ràng là không ngờ con nhóc này lại không mắc bẫy chiêu này?!?!
Mặt y căng chặt lại, giữa tiếng khóc dai dẳng của nhóc con, y đen mặt nhấc tờ khăn giấy trên đầu bé xuống, rồi vụng về lau bừa hai cái lên má nhóc con. Lau xong, thấy cô nhóc vẫn chưa có ý định dừng lại, sếp Phó sợ hết hồn, nhanh tay lẹ mắt chộp lấy một quả dâu trên bàn nhét vào miệng Yểu Yểu.
Nhóc con nếm được vị ngọt, lập tức ngừng khóc, vui vẻ ôm quả dâu gặm ngon lành.
Phó Đình Sâm thấy vậy, lại đưa thêm hai quả dâu nữa cho nhóc con. Nhóc Yểu Yểu ăn được đồ ngọt, đôi mắt cũng cong cong như vầng trăng khuyết, đến lúc này y mới thở phào một hơi.
Trong lòng y đột nhiên có một suy nghĩ:
Ừm.
Nhóc con này không giống năm thằng con ngỗ nghịch kia!
Phải chiều theo nó!
Không thì…
Nó sẽ khóc!!!
Sếp Phó sau khi đi đến kết luận này thì tâm trạng chẳng vui vẻ gì cho cam. Dù sao thì y sống hơn nửa đời người, chưa từng phải nhường nhịn ai bao giờ, giờ lại phải chiều theo con nhóc này á???
Y híp mắt, nhìn nhóc con đang ngồi ngay ngắn trước mặt mình, ôm chặt con thỏ mập, vui vẻ gặm dâu. Người đàn ông giơ tay, ngang nhiên bê cả đĩa dâu trước mặt nhóc con đi.
Nhóc Yểu Yểu: "???" Nà ní?
Nhóc con theo bản năng ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn đầy nghi hoặc, như thể đang hỏi:
"Cha ơi, cha lấy dâu của con làm gì vậy ạ?"
Nhìn bộ dạng ngốc nghếch này, Phó Đình Sâm càng thêm chắc chắn suy nghĩ trong lòng. Y lạnh lùng đặt đĩa dâu sang một bên, lên tiếng:
"Ta đã nói rồi, nhà họ Phó không nuôi phế vật."
Nhóc Yểu Yểu chớp chớp mắt, đợi một lúc không thấy ai nói gì, bé nghĩ ngợi một lát rồi gật đầu lia lịa. Dù sao thì… cha này cũng là cha của bé mà~ .Bé còn phải nhờ vào cha phản diện nuôi mình nữa! Nghĩ vậy, nhóc con lập tức thức thời bắt chước, gật gật đầu phụ họa theo:
"Đúng vậy đúng vậy, không nuôi không nuôi!!"
Nghe thấy câu này, sắc mặt Phó Đình Sâm hơi dịu lại. Y nhếch môi cười khẽ, không ngờ nhóc con này lại có chút tự giác đấy chứ.
"Vậy, con có gì để chứng minh mình không phải phế vật không, hửm?"
Nhóc Yểu Yểu lập tức bắt chước giọng điệu của y, lặp lại y hệt:
"Đúng vậy đúng vậy, làm sao để chứng minh mình không phải phế vật đây?"
Nói xong, nhóc con nhìn trái nhìn phải, phát hiện hình như ở đây chỉ có mỗi bé, sau đó cúi đầu vỗ vỗ cái bụng tròn trịa của mình, bừng tỉnh đại ngộ:
"Ồ~ Hóa ra cha nói phế vật là Yểu Yểu à!"
Phó Đình Sâm kiểu: Mình vừa chơi đàn piano cho lừa nghe à?
Lần đầu tiên trong đời, y cảm thấy bó tay vô cùng.
Nhóc Yểu Yểu đầy tự tin bò từ trên ghế sô pha xuống, hừ hừ bước từng bước nhỏ đến trước mặt Phó Đình Sâm. Bé quay lưng lại, chu môi, cong mông lên. Giữa ánh mắt tò mò của mọi người, bỗng nhiên...
"Tủm!"
Cả phòng chết lặng.
Thỏ mập: "!!!!!!"
Thánh thần thiên đυ.ng ơi, con bé đần này!
Đúng vậy, không nhìn nhầm đâu, cô nhóc mà ông chủ mang về vừa xì hơi thẳng vào mặt ông ấy!
Nhóc Yểu Yểu kiêu ngạo chống nạnh, hất cằm lên, hớn hở chờ ba khen, hoàn toàn không để ý đến biểu cảm muốn gϊếŧ người của Phó Đình Sâm.
Và đúng như dự đoán, một giây sau, bé bị xách cổ áo lên như một con gà con!
Sếp Phó suýt nữa thì tức chết! Cái con nhóc gan to bằng trời này dám xì hơi vào mặt y???
Trán y nổi đầy gân xanh, một tay nhấc bổng nhóc con lên. Ban đầu y định vỗ vào mông con nhóc này một trận, song nhớ lại chuyện vừa rồi, y khựng lại một chút, đổi sang véo má nhóc con, nghiến răng nghiến lợi:
"Mày dám xì hơi vào mặt cha mày à? Nhóc con, gan to đấy nhỉ!"
Nhìn bộ dạng hung dữ này, nhóc Yểu Yểu lập tức đơ người. Không giống như mọi khi, lần này bé không được cha khen! Nhóc con lập tức tủi thân, hai tay nhỏ xíu che miệng, mặt méo xệch, sắp khóc đến nơi. Nhìn dáng vẻ đó, Phó Đình Sâm cũng mềm lòng đôi chút, cơn giận vơi đi hơn nửa.
Nhóc con ngốc nghếch uất ức lên án: "Cha hư quá! Cha dữ với Yểu Yểu! Hu hu hu ~ mèo con lông xám đáng thương quá đi mất, hu hu hu…"
Trước khi xuống trần gian lịch kiếp, cha và các anh của bé đều là những con hổ trắng to lớn. Chỉ có bé giống mẹ, là một con mèo tinh lông xám. Trước đây, nhóc mèo ngốc ngốc được yêu thương hết mực, ngay cả khi bò lên mũi cha thả bom, cha cũng khen là thơm.
Nhưng bây giờ thì sao…
Khoảng cách giữa thiên đường và địa ngục này làm nhóc mèo nhỏ tủi thân tột độ, "Oa" một tiếng rồi khóc òa lên. Vừa khóc vừa rưng rưng chỉ trích:
"Cha là đồ xấu xa!!!" Cha đúng là đại xấu xa! Hu hu hu… Rõ ràng trước đây con xì hơi cha còn khen thơm! Mẹ nói đúng mà, đàn ông… đều là đồ lừa đảo!!!"
Phó Đình Sâm nghe mà đầu ong ong:
"Ông đây bảo cái thứ đó thơm hồi nào hả?! Ta bị điên chắc???!!!