Chớp mắt đã ba ngày trôi qua. A Oanh đã bị giam cầm tròn chín ngày. Người giam giữ nàng không ai khác chính là đích mẫu của nàng, Thẩm nhị phu nhân.
Chuyện này phải kể từ một tháng trước. Một tháng trước, gia chủ Thẩm gia, Khánh Quốc công Thẩm Văn Thành, tổ chức yến tiệc tại Đông viện, mời đồng liêu đến uống rượu mừng xuân ấm.
Phó sứ của Ty Đề hình Án sát, Tào Đán, sau khi uống rượu ra ngoài giải quyết, lạc đường đến Tây viện, vô tình gặp được Tứ tiểu thư Thẩm gia, A Oanh, vừa từ phòng thêu nhận y phục mới trở về.
Lúc đó trời đã chạng vạng, nhìn quanh thấy vài con đường nhỏ quanh co, Tào Đán đang do dự dưới bức tường, chợt thấy một thiếu nữ tuổi đôi mươi từ hành lang nhỏ bước tới.
Thiếu nữ này trông còn rất trẻ, hơi ngây thơ e thẹn, nhưng da trắng tóc đen, tựa như đóa sen trong nước, thanh tú động lòng người. Tào Đán nhìn đến ngây ngẩn, chủ động tiến lên nhờ A Oanh chỉ đường.
A Oanh không biết Tào Đán, cúi đầu chỉ đường cho ông ta, không hề vượt quá lễ nghi, Tào Đán cũng đối xử với nàng rất khách sáo.
Ai ngờ, không lâu sau khi trở về, đích mẫu Thẩm nhị phu nhân đột nhiên nói với nàng rằng nàng đã lọt vào mắt xanh của Tào đại nhân, ông ta muốn nạp nàng làm quý thϊếp, gấp gáp chọn ngày đưa vào cửa.
Tào Đán năm nay đã năm mươi tuổi, không chỉ thê thϊếp đầy hậu viện, mà chính thất lại còn ghen tuông độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn. Thậm chí, đích tôn tử của hắn cũng trạc tuổi A Oanh!
A Oanh mới vừa cập kê, giống như nụ hoa non mềm trên cành, vừa chớm nở đã bị bắt ép gả cho một kẻ già nua, có thể làm đến tổ phụ của nàng, sao nàng cam tâm tình nguyện?
Đích mẫu vô tình, nhưng phụ thân Thẩm Văn Đức lúc nhỏ lại vô cùng yêu thương A Oanh. Nàng vội vã đi tìm phụ thân, khóc lóc cầu xin ông làm chủ cho mình. Thế nhưng, ánh mắt ông trốn tránh đầy hổ thẹn, chẳng khác gì ánh mắt Vân Hương khi nhìn nàng hôm ấy.
"A Oanh, Tào đại nhân quyền cao chức trọng, con gả cho ông ta cũng không thiệt thòi..."
Một câu nói như sấm sét giữa trời quang, khiến A Oanh ngỡ ngàng không dám tin, nàng nhìn người phụ thân trước mắt bằng ánh mắt đầy tuyệt vọng.
Đây là phụ thân của nàng ư? Là người cha từng thương yêu nàng và đệ đệ hết mực từ thuở bé ư? Vậy mà hôm nay, chính miệng ông ta lại nói, gả nữ nhi xinh đẹp tuổi trăng tròn của mình cho một lão già gần đất xa trời làm thϊếp là không thiệt thòi sao?!
A Oanh luôn nghĩ rằng, trong mắt phụ thân, nàng là đặc biệt, là nữ nhi mà ông yêu thương nhất vì nàng là con của người nữ nhân ông từng trân quý.
Mẫu thân nàng, Lâm thị, vốn xuất thân từ giáo phường, địa vị thấp kém. Năm mười sáu tuổi, nàng được Thẩm Văn Đức để mắt đến, bỏ ra số tiền lớn chuộc về, sau đó trở thành ngoại thất của ông suốt năm năm.
Khi A Oanh tròn năm tuổi, mẫu thân nàng đã mang thai, bị đích mẫu Thẩm nhị phu nhân phát hiện, bèn ép vào phủ. Nửa năm sau, Lâm thị khó sinh qua đời.
Đích mẫu cường thế, phụ thân nhu nhược, từ nhỏ đến lớn, Thẩm nhị phu nhân cùng các huynh tỷ đích xuất luôn khinh miệt, chèn ép tỷ đệ A Oanh. Phụ thân tự biết áy náy với con cái, nên mỗi lần hai tỷ đệ bị ức hϊếp, ông lại lén bù đắp cho con mình.
Vì vậy, A Oanh chưa bao giờ thấy mình đáng thương, bởi nàng biết trong lòng phụ thân vẫn còn nhớ đến mẫu thân nàng, và trong số những huynh muội, người mà ông thương yêu nhất chính là nàng và A Quyết.
Mãi đến năm nàng cập kê, phụ thân mang về một thư sinh họ Trần. Phụ thân Trần Dụ là quan thuộc hạ của Thẩm Văn Đức trong triều đình. Dù không xuất thân cao quý, nhưng hắn là người chính trực, có chí tiến thủ. Phụ thân tin rằng Trần Dụ không phải kẻ tầm thường, liền hỏi nàng có bằng lòng gả cho hắn không.
A Oanh tin vào mắt nhìn người của phụ thân. Sau vài lần gặp gỡ, nàng và Trần Dụ đã lén định hôn sự mà không cho đích mẫu hay biết.
Khi ấy, Thẩm Văn Đức thường dịu dàng xoa đầu nàng, nói: "A Oanh của ta xuất giá rồi, rốt cuộc cũng có thể thoát khỏi nơi này..."
Giờ đây, ngồi dưới ô cửa sổ, đôi mắt đỏ hoe của A Oanh không ngừng tuôn rơi những giọt lệ nóng hổi, thấm ướt tấm khăn lụa trắng.
Thẩm nhị phu nhân cho nàng thời hạn mười ngày, qua ngày mai, bất kể nàng có đồng ý hay không, nàng vẫn phải khoác giá y, ngồi kiệu nhỏ vào phủ Tào gia, làm thϊếp cho Tào Đán.
Phụ thân Thẩm Văn Đức dù là con dòng chính, nhưng suốt nửa đời vẫn lận đận, chức quan nhỏ bé, không có thành tựu gì.
Còn nàng, thân là thứ nữ, được làm thϊếp của một đại quan chính Tứ phẩm như Phó sứ Ty Đề hình Án sát, dù thế nào cũng coi là có phúc phận trèo cao.
Nhưng A Oanh không cam tâm! Không cam chịu số mệnh mình bị người ta định đoạt, không cam lòng giẫm lên vết xe đổ của mẫu thân, ở tuổi xuân xanh lại bị giam cầm trong bốn bức tường cho đến lúc tàn úa héo mòn.
Kim đâm vào đầu ngón tay, đau thấu tim gan. A Oanh hít sâu một hơi, buông khung thêu, siết chặt lòng bàn tay.
"Có người không?! Tứ tiểu thư chạy trốn rồi!"
Ngoài cổng, bà tử giữ cửa hốt hoảng kêu to. Vương mụ mụ vội vàng chạy đến, nhìn thấy Vân Hương đã bất tỉnh trong phòng, trên người nàng lại mặc y phục của A Oanh, liền lập tức hiểu rõ. Bà ta tức đến nghiến răng nghiến lợi, gầm lên: "Con tiểu tiện nhân không biết liêm sỉ, dám cả gan làm loạn, đúng là ngoan cố đến cùng!"
Bà ta chỉ tay vào bọn bà tử giữ cửa, mắng chửi: "Các ngươi mù hết rồi à? Còn không mau đi tìm! Nếu để ả chạy mất, các ngươi cứ chờ phu nhân xử lý!"
Trong phủ nhanh chóng trở nên náo loạn, đám hạ nhân chia thành hai nhóm: một nhóm lùng sục trong Tây phủ, nhóm còn lại do Vương mụ mụ dẫn sang Đông phủ.
Thẩm gia chưa từng phân gia, hai chi huynh đệ vẫn sống cạnh nhau, chỉ cách nhau một bức tường.
Đúng lúc ấy, Đông phủ đón đại cô nương Thẩm Minh Thục về thăm nhà. Chuyện ồn ào bên Tây phủ khiến nhũ mẫu theo hầu bên cạnh nàng Chu ma ma trong lòng khó chịu, lập tức cau mày, quay sang sai bảo: “Lại là Tây phủ gây chuyện, mau đuổi hết bọn họ đi…”
Câu còn chưa dứt, liền thấy một tiểu nha hoàn mặc áo vải màu xanh chạy bổ tới từ khúc ngoặt. Nha hoàn vừa chạy vừa liên tục ngoái đầu nhìn lại phía sau, không chú ý đến phía trước, cứ thế đâm sầm vào người Thẩm Minh Thục.
“Tiện tỳ, ngươi không có mắt sao!” Chu ma ma trừng mắt, vung tay định giáng cho nha hoàn một bạt tai, nhưng Thẩm Minh Thục bất ngờ đưa tay chặn lại.
Cô nương lao vào lòng nàng kêu lên một tiếng kinh hãi, ngẩng đầu lên, trong đôi mắt hạnh nhân đẫm lệ tràn đầy vẻ hoảng hốt, đáng thương yếu đuối, xinh đẹp đến mức khiến người ta mềm lòng.
A Oanh không ngờ lại đυ.ng phải đại tỷ Thẩm Minh Thục vừa về thăm nhà.
Thẩm Minh Thục là đích trưởng nữ của Thẩm gia, ba năm trước đã gả vào phủ Vệ Quốc công, trở thành Quốc Công phu nhân. Bên ngoài ai ai cũng ca tụng nàng đoan trang hiền thục, khéo léo đảm đang, đức hạnh hơn người.
A Oanh đã không còn đường lui. Như người chết đuối bám lấy cọng rơm cuối cùng, nàng lập tức “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống, nức nở cầu xin: “Đại tỷ, xin tỷ cứu muội!”
-----------------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Giải thích sơ qua về truyện, cũng xem như để tránh hiểu lầm: Hiện tại A Oanh mà mọi người thấy vẫn là A Oanh trước khi trọng sinh, vì vậy nàng còn yếu đuối, vẫn xem tỷ tỷ là ân nhân cứu mạng. Nhưng chỉ vài chương sau, nàng sẽ trọng sinh trong giấc mộng.
Tuy nhiên, đây không phải là truyện nữ chủ cường thế có thể làm mưa làm gió ngay sau khi sống lại. Hoàn cảnh của nàng vô cùng khốn khó, nàng sẽ từng bước giành được cả thân lẫn tâm của nam chính, từng bước báo thù. Cuối cùng, nàng sẽ từ thϊếp nâng lên làm chính thất.
Văn án đã nói rõ, tỷ tỷ không phải người tốt. Ở kiếp trước, chính vì nàng ta bỏ mẹ giữ con mà A Oanh mới chết thảm. Nếu kiếp trước tỷ tỷ giữ lời hứa ban đầu, không hãm hại nàng, thì kiếp này A Oanh cũng sẽ không trả thù. Nhân quả có trước có sau, nữ chính không phải kẻ vong ân phụ nghĩa.
Nam chính là tỷ phu của A Oanh – Bùi Nguyên Tự, hơn nàng mười một tuổi. Tuy là một nam nhân lớn tuổi, nhưng…ừm, tính tình không được tốt lắm, có lẽ sẽ khá "chó" một chút. Về sau chắc chắn sẽ bị vả mặt, tự vả!