Mang Taobao Về Cổ Đại

Chương 1

Bài viết hot: Nếu cho bạn một cơ hội đến thời cổ đại, bạn có sẵn sàng không?

Sau giờ làm, Lục Tư Vũ ăn không ngồi rồi bèn mở diễn đàn mà hắn thường lui tới. Vừa nhìn thấy một bài viết hot trên trang đầu, hắn lập tức nghiêm túc suy ngẫm hồi lâu. Cuối cùng tay đặt lên bàn phím, kéo xuống phần cuối trong bình luân để trả lời.

4587L: [Ai gảnh má! Đang yên đang lành tới thời cổ đại để chi? Chẳng lẽ điện thoại không thú vị, game không hấp dẫn, hay đồ ăn ngon trên phố không đủ mê hoặc? Nếu thật sự vô công rỗi nghề, bao món ngon trên những sạp hàng vẫn còn đó. Cổ đại liệu có những thứ này chăng? Có chăng? Không có thì mắc gì đi? Ồ, đúng rồi, cổ đại còn chẳng có nhà nhà vệ sinh gạt nước!]

Ngày xửa ngày xưa, Lục Tư Vũ từng có những mộng tưởng viển vông, rằng nếu có thể quay về thuở nhỏ, trở lại thời trung học, hoặc thậm chí xuyên không về cổ đại để vẫy vùng làm nên đại nghiệp. Nhưng trưởng thành rồi, hắn ngẫm lại, chỉ thấy lòng thoáng lạnh. Mười hai năm đèn sách khổ cực, hắn mới thoát khỏi ác mộng mang tên "kỳ thi", đạt được cảnh giới muốn mua gì thì mua, muốn ăn gì thì ăn. Giờ bắt hắn quay lại những ngày tháng chắt chiu từng đồng, cả tuần trong tay không có nổi trăm tệ, quả thực là chuyện chẳng thể chịu nổi.

Huống hồ, nếu trở về cổ đại, lại càng toang. Giới trẻ thời nay, mấy ai cử động tứ chi, phân biệt được năm cây trồng? Bắt họ về xới đất trồng lúa, e rằng chưa qua được vài ngày đã nằm xuống vì kiệt sức.

Sau khi phản hồi bài viết, điện thoại của Lục Tư Vũ bỗng reo lên. Nhìn màn hình hiển thị tên người gọi, hắn thở dài thườn thượt, không tình nguyện mà nhấn nút nghe.

“Nghe đây, mẹ”

“Mẹ cái gì mà mẹ! Chẳng phải đã dặn trước rồi sao? Chừng nào chưa kết hôn, không được gọi bà đây là mẹ!”

Đầu dây bên kia, tiếng gầm của sư tử Hà Đông vang vọng, khiến chiếc điện thoại trong tay Lục Tư Vũ cũng rung lên. May thay, hắn đã sớm quen với những trận cuồng phong bão táp này, nhanh tay đưa điện thoại ra xa trước khi tiếng hét bùng nổ. Đợi đến khi đầu dây bên kia không còn động tĩnh, hắn mới từ từ áp điện thoại vào tai.

“Con mới vừa tránh tiếng của ta, phải không?” Giọng mẹ Lục lại vang lên, như đã nhìn thấu hết thảy tâm tư của hắn, quả thật là "gừng càng già càng cay". “Thằng nhóc thối này, bảo con kết hôn mà con cứ nhây mãi. Ta sinh con ra không phải để con chọc giận ta đâu!”

Lục Tư Vũ không dám lại tránh, đành bịt tai, thấp giọng đáp: “Mẹ, không phải con không muốn cưới, mà là chưa tìm được người thích hợp thôi. Thật ra, thời nay có rất nhiều người trẻ không kết hôn, chẳng lẽ thiếu con thì không được sao?”

Hắn cười hề hề, đối diện với mẹ, thấp giọng thì tính là gì, dù có phải quỳ xuống hắn cũng không ngại.

“Không được là không được!” Mẹ Lục hừ lạnh một tiếng. “Người khác không cưới thì thôi, nhưng con không được! Dù con có thích đàn ông cũng phải dẫn về cho ta một đứa dâu nam!”

Lục Tư Vũ nghe vậy, lập tức trợn mắt há miệng: “Mẹ, mẹ nói thật á? Đàn ông cũng được sao?”

“Được cái đầu con!” Mẹ Lục lập tức quát lớn, nhưng rất nhanh liền nhận ra có gì đó sai sai. “Con, thằng nhóc thối kia, chẳng lẽ thích đàn ông thật?”

Nghe giọng điệu đầy ý vị sâu xa của mẹ, Lục Tư Vũ vội tỏ lòng trung thành: “Làm sao có thể chứ, mẹ! Mẹ còn không hiểu con sao? Nếu con thích đàn ông, chắc chắn mẹ đã sớm nhìn ra rồi chứ gì? Dù sao thì mẹ cũng là người tài giỏi sáng suốt, trí tuệ hơn người, xuất chúng vô song…”

“Được rồi, đừng có thổi rắm cho ta nữa,” Mẹ Lục bực bội nói, “Ta cảnh cáo con, mau chóng tìm một con dâu mang về. Vợ nam là giới hạn cuối cùng của ta, nếu không, đừng hòng gọi ta là mẹ, nghe rõ chưa?”

Lục Tư Vũ kinh ngạc trước sự "khai sáng" của mẹ, nhưng vẫn nghiêm túc đáp: “Nghe rõ rồi, mẹ.”

Mẹ Lục: “Không được gọi ta là mẹ!!!”

Lục Tư Vũ: “Được rồi, mẹ, con hiểu rồi, mẹ.”

Hắn vừa dứt lời, bên kia liền “tút” một tiếng, điện thoại bị cúp ngang.

Lục Tư Vũ thở dài, nhét điện thoại vào túi quần, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ. Màn đêm mùa đông, mới sáu bảy giờ đã tối đen như mực. May thay, nơi đây là chốn thành thị, ánh đèn nhấp nháy khắp nơi, cũng không đến nỗi giơ tay chẳng thấy ngón.

Hắn mở tủ lạnh, định nấu một bát mỳ lấp bụng. Ai ngờ, khi nhìn vào chỉ thấy cảnh trống rỗng, chẳng còn gì ngoài cái giá lạnh phả ra. Lục Tư Vũ chợt nhớ ra, dường như cách đây không lâu, hắn đã ăn hết sợi mỳ cuối cùng trong nhà.

Không nhịn được, hắn lại thở dài một hơi. Mới bị mẹ thúc giục chuyện hôn nhân, tâm tình vốn đã không tốt, nay lại càng thêm trĩu nặng như bị một tảng đá đè lên ngực, khó chịu vô cùng.

Tiếng bụng đói vang lên ùng ục, hắn nhìn lại cái tủ lạnh trống rỗng, xác nhận rằng chẳng thể tìm được gì để ăn. Hắn đành phải với lấy chiếc khăn quàng treo bên cạnh, quấn hai vòng quanh cổ, sau đó cầm lấy chìa khóa, mở cửa bước ra ngoài.