Ta Ở Đại Đường Làm Nhập Liệm Sư

Chương 1.2: Tỷ tỷ của ta, thật sự là tự sát sao

Tầm mắt của Thôi Hoàn chậm rãi rời khỏi chậu cúc mỹ nhân, nhìn đến chỗ thân nhân của người mất.

Mẫu thân Khang thị — đã qua tứ tuần, tóc mai nhiễm bạc, đôi mắt đỏ bừng — đang đứng vịn vào tay con trai. Ánh mắt bà bất an tìm kiếm tiêu điểm, rõ ràng là có bệnh về mắt, hành động không được thuận tiện.

Đệ đệ Khương Niên — chừng mười sáu mười bảy tuổi, vóc dáng cao gầy, trên người tràn đầy năng lượng thiếu niên — đôi mắt cậu đỏ ửng, môi mím chặt, đang cố gắng không bật khóc trước mặt người khác.

"Là Thôi lang quân đến rồi chăng?"

Khang thị đi vội hai bước, nhưng vì không thấy rõ đường nên đành dừng lại, hướng đến nơi có tiếng bước chân, không khỏi nghẹn ngào: "Chước nương của ta..."

Thôi Hoàn tiến đến đưa tay ra, để đối phương nắm lấy cổ tay rồi đỡ nhẹ: "Người ra đi cũng không ngờ sẽ phải từ biệt đột ngột như thế, mong người hãy chú ý sức khoẻ."

Hãy chú ý sức khoẻ, chứ không phải hãy nén bi thương...

Từ hôm qua đến giờ, Khang thị không biết đã nghe bao nhiêu câu hãy nén bi thương, nén thế nào được đây? Người nằm ở trên đó, chính là con gái của bà... là đứa con gái ngoan luôn tất bật lo toan việc làm ăn trong gia đình, một tay dạy dỗ đệ đệ, một tay chăm sóc mẹ già.

"Con gái của ta... vất vả cho tiên sinh rồi."

Nước mắt của Khang thị rơi lã chã, bà rút lại đôi bàn tay đã có đôi chỗ chai sần rồi trịnh trọng hành lễ với Thôi hoàn.

Khương Niên đứng bên cạnh thì trực tiếp quỳ xuống hành lễ, lặng lẽ rơi nước mắt: "Làm phiền tiên sinh rồi."

Trong lời ủy thác của hai mẹ con, bên cạnh sự tôn trọng còn có đôi chút cầu khẩn vô cùng thận trọng.

Khương quản gia biết lý do tại sao. Chước nương tử rơi xuống từ vách núi cao, thi thể của nàng quả thật có chút thảm thương, ai nấy đều không dám nhìn thẳng, nếu như muốn dọn dẹp ổn thoả... e là sẽ có chút khó khăn.

Mẹ con họ chỉ hy vọng Thôi lang quân không ghét bỏ, có thể đối xử tốt với nàng.

Thôi Hoàn đỡ Khương Niên đứng dậy: "Mỗ* chắc chắn sẽ dốc hết sức, các vị không cần phải làm như vậy, xin hãy dẫn đường đi."

*Mỗ: cách tự xưng khiêm tốn.

Khương quản gia chợt nảy sinh lòng khâm phục.

Cỡ tuổi này của y, muôn vẻ của đời người còn chưa được thấy nhiều, do đó, càng là người bị xem thường, bị chửi rủa và bài xích sẽ càng trở nên tự ti rụt rè, lâu dần, khi bị người khác mắng chửi không những không dám phản bác mà còn cười hùa ra vẻ lấy lòng. Thế nhưng, một khi có cơ hội được người khác nhờ vả, họ sẽ càng thêm kiêu căng, ra vẻ, như thể muốn bù đắp lại mọi sự uất ức trước kia mình đã chịu.

Nhất là trong việc kinh doanh tang lễ — vô cùng thường gặp.

Thôi lang quân lại hoàn toàn không như thế, mặc kệ người khác chửi kì thị, y vẫn bình chân như vại, người khác tôn kính hành lễ, y vẫn không chút lay động. Không tự ti không kiêu ngạo — nói ra thì dễ, nhưng lại có mấy ai thật sự làm được?

Di thể được đặt ở sảnh phụ, chỉ cần đi vài bước là tới, ngón tay Khương Niên run rẩy, chậm rãi vén tấm vải che trên thi thể lên.

Người mất bị rơi xuống từ vách núi cao, váy áo thấm đầy máu có vết rách do bị vướng vào đâu đó, phần cơ thể bên trái bị lõm vào, hiển nhiên là đã gãy xương, bên hông còn có một khoảng trống lớn, lộ ra phần xương trắng hếu. Không chỉ thế, gương mặt nàng đầy vết bầm tím, có vẻ là vết thương do bị va đập hoặc là đá vụn gây ra, da thịt bên má trái bị mất một mảng to, lộ ra phần xương trắng. Nếu không quan sát kĩ, ai có thể nhận ra nàng đã từng là một Chước nương tử yêu kiều với nụ cười rạng rỡ cơ chứ.

Một thi thể thảm thương gần như không còn nhìn ra hình người với những vệt máu đỏ đen lẫn lộn cùng với dịch nhầy màu vàng tiết ra từ thi thể, người bình thường chỉ cần nhìn qua một lần cũng đủ sợ chết khϊếp mà muốn nôn mửa, nhưng đối với gia đình của người mất, cái họ cảm nhận được cũng chỉ có sự bi thương.

Dù có là dạng vẻ như thế nào đi nữa, họ cũng chỉ tiếc không thể nhìn nhiều thêm vài lần.

Ánh mắt của Khương quản gia có chút không đành lòng, ông thay thiếu gia nhà mình làm tròn bổn phận: "Không biết tiên sinh có cần gì không? Ta đi chuẩn bị ngay."

Thôi Hoàn: "Làm phiền ông lấy cho ta ít nước ấm, một chiếc ghế đẩu và một bức bình phong. Chậu nước ấm đặt trên ghế đẩu, bình phong."

Y nhìn quanh bố trí trong phòng, lấy tay vạch ra một đường: "Ngăn ở đây, thân nhân nếu muốn ở lại thì cũng chỉ được yên lặng quan sát ở bên ngoài."

Khí chất của y lạnh nhạt, giọng nói cũng không cố tỏ ra vẻ dịu dàng, nhưng sự quan tâm ấy chính là dịu dàng.

Y không hề ghét bỏ dáng vẻ của người mất, cũng không có ý ám chỉ đòi hỏi bất thứ gì cho bản thân, đến cả tấm bình phong cũng được dùng để ngăn cách thân nhân, tránh để hai mẹ con họ càng thêm thương tâm đau khổ...

Khương quản gia đã sống đến từng tuổi này, lại chưa từng thấy qua một nhập liệm sư nào như vậy nên càng sinh thêm lòng kính trọng, sao có thể không chú tâm cho được? Ông không những nhanh chóng chuẩn bị xong xuôi đồ đạc, còn đặc biệt pha một bình trà ngon, đưa đến bên tay cho Thôi lang quân.

Thôi Hoàn nhìn thấy nhưng lại không khát, sau khi rửa tay xong, y trực tiếp mở chiếc rương trắng của mình ra.

Một chiếc rương nho nhỏ, bên trong lại như chứa đựng được cả đất trời, tiếng cơ quan “lạch cạch” vang lên, ước chừng nhảy ra thêm năm tầng nữa, công cụ gì cũng có... Khương quản gia nhìn mà không biết cái nào với cái nào.

Ông cũng có chút hụt hơi, nhỏ giọng nói: "Nếu có gì cần đến, tiên sinh cứ việc nói ra."

"Ta chỉ dùng những thứ này, chỉ là..." Thôi Hoàn suy nghĩ một chút rồi nghiêng đầu nhìn ông: "Chước nương tử có bảng không?"

Bảng, chính là quan tài, người già đến một độ tuổi nhất định sẽ tự đặt mua trước cho mình, nhưng ông lại chưa thấy qua một nương tử trẻ tuổi nào lại đi đặt trước cho mình một chiếc. Chước nương tử tuy đã hai mươi lăm rồi vẫn chưa gả chồng, nhưng đã tính là già đâu.

Khương quản gia chợt vỗ đầu: "Ta đi chuẩn bị liền!"

Thôi Hoàn gật đầu, chỉ vào chuỗi hạt châu đã bị kéo đứt trên tay Chước nương tử: "Có vẻ nàng rất thích Lão Sơn Đàn Hương, ngài quản gia nếu như có thời gian thì đừng ngại ghé mua cho nàng một chuỗi."

"Đúng là như thế, vậy ta sẽ sẵn tiện ghé vào tiệm châu bảo* một chuyến."

*tiệm châu bảo: bán trang sức, đá quý.

"Sẵn tiện chuẩn bị thêm một ít rượu nữa, lát sau sẽ có dùng đến."

"Được!"

Khương quản gia rất nhanh đã rời đi. Thôi Hoàn sắn cao tay áo, bắt đầu vào việc.

Bức bình phong tám khúc rất dài, sau khi kéo ra, nó đủ để ngăn cách sảnh phụ. Bức bình phong được làm từ lụa mỏng nên không đến mức không nhìn thấy được có người ở đối diện hay không, nhưng cũng không thấy quá rõ, chỉ có thể thấy được bóng người mờ ảo.

Thôi lang quân trông thì eo thon người gầy nhưng cánh tay của y lại vô cùng có lực, lúc cần di chuyển thi thể cũng không gọi người đến hỗ trợ. Từ đầu đến cuối, phong thái của y đều cực kì ổn định, nhờ đó đã phần nào trấn an tâm trạng của những người phía bên kia bức bình phong.

Thôi Hoàn nhìn Chước nương tử. Tiểu quản sự đêm qua cũng không kể rõ tử trạng của người mất cho y biết, có thể là lúc báo tin cũng không biết, hoặc cũng có thể là sợ nói quá nhiều sẽ khiến người khác không dám nhận việc. Thôi Hoàn vốn không hề để tâm đến điều đó, chẳng qua là nếu như nói kĩ hơn một chút, y sẽ có thể chuẩn bị được nhiều thứ hơn.

Mí mắt của người mất khép hờ chứ không hoàn toàn nhắm lại, tốt nhất là không nên dùng tay vuốt vì rất có thể sau một hồi nữa sẽ lại mở mắt ra. Thôi Hoàn lấy một cây gậy bông nhỏ do y tự chế ra, xem xét cẩn thận vùng phía trên mí mắt, sau đó thì nhanh tay nhẹ nhàng di chuyển dần xuống dưới, thế là mắt đã có thể nhắm lại rồi.

Chỗ xương bên trái của cơ thể bị gãy nghiêm trọng, nội tạng bị tổn hại còn bị mất đi phần xương trụ nên cần được lấp đầy rồi xử lý, những nơi có vết thương bị dính bụi bẩn cần phải rửa ráy sửa sang lại. Quan trọng nhất là gương mặt, chỗ thịt bị rơi ra bên má trái cần phải được lau sạch, vị trí bị lộ ra một mảng nướu cùng xương trắng cũng phải được che lấp cẩn thận, cố gắng làm sao để có cảm giác dung hợp với phần da của cơ thể, như thế sẽ giúp ích cho bước trang điểm sau này.

May mà y có nghiên cứu điều chế ra một loại đất sét có tính co giãn cực mạnh, rất có ích trong việc đắp nặn.

Nhưng quá trình này lại khá mất thời gian.

Mùi của tử thi cũng không hề dễ chịu, Thôi Hoàn đã quen rồi nên không sao, thân nhân thế mà vẫn một mực không chịu rời đi, nhưng vì e sợ sẽ ảnh hưởng đến y nên đến cả tiếng khóc cũng cố gắng đè nén, không dám nói một lời nào. Họ thật sự không chịu nổi sự ly biệt đột ngột này.

Không thể nào... Không thể như vậy được.

Yên lặng hồi lâu, bên ngoài bình phong bỗng truyền đến tiếng nói của Khương Niên, giọng cậu khản đặc chua chát: "Tỷ tỷ của ta... thật sự là tự sát sao?"

Động tác trên tay của Thôi Hoàn không hề dừng lại, y cắt ra một miếng đất sét nhỏ, nhào nặn rồi cẩn thận đắp lên mặt người mất, tay không ngừng xoa nắn sao cho phù hợp với hình dáng khuôn mặt, vừa nghiêm túc điều chỉnh vừa nói: "Tại sao lại hỏi như vậy?"

Phía sau bức bình phong lại trở về trạng thái yên tĩnh, Khương Niên không nói lời nào nữa.

Thôi Hoàn rũ mắt, giọng nói bình tĩnh: "Ta không phải quan phủ, không dám khẳng định."

Phía sau bức bình phong càng thêm yên tĩnh.

Thôi Hoàn: "Nhưng nhìn y phục trên người của Chước nương tử, hiển nhiên là nàng đang ra ngoài làm việc."

Không có ai lại đột nhiên tự sát lúc đang ra ngoài làm việc cả.

Tác giả có lời muốn nói:

Nhân vật chính Thôi Hoàn (Cuiwan), Hoàn (芄) đồng âm với hoàn (丸: thuốc viên), là một loại thực vật.

Vũ Viên (Wuyuan), Viên (垣) đồng âm với nguyên (元: đơn vị tiền tệ), 5 đồng ( 五元: wuyuan) đồng âm với 无元... dịch ra là không đáng tiền _(:зゝ∠)_.