Ta Ở Đại Đường Làm Nhập Liệm Sư

Chương 1.1: Tỷ tỷ của ta, thật sự là tự sát sao

Tiếng trống sớm đã điểm xong ba trăm hồi, trời tờ mờ sáng, đường phố dần rộn rã, không khí náo nhiệt ở chợ tây có thể theo gió mà truyền đến các phường lân cận.

Tiết trời cuối thu trong lành, chim hót líu lo, khi mọi người đang thong thả dùng xong bữa sáng, cũng là lúc ánh mặt trời rực rỡ, xán lạn nhất.

"Két!"

Trong một con ngõ ở phía bắc của phường Vĩnh Ninh, một bàn tay thon dài trắng trẻo với khớp xương xinh đẹp cùng móng tay trơn nhẵn chỉnh tề đẩy cửa ra từ bên trong.

Sau khi cánh cửa khép lại, lang quân trẻ tuổi xoay người lộ ra dung mạo anh tuấn tựa ngọc, khí chất ngời ngời, đôi mắt y vô cùng trong trẻo, tựa như ánh thu gợn sóng trên mặt hồ, lại như chứa đựng một biển sao rực rỡ. Y khoác trên mình một bộ giao lĩnh tay bó màu xanh ngọc, vạt áo chỉnh tề, không một nếp nhăn, thắt lưng buộc chặt, dáng người tuy gầy nhưng lại thẳng tắp mềm mại, giống như một ngọn trúc kiên cường vươn lên.

Trong tay y xách theo một chiếc rương trắng, toàn thân toả ra khí chất lãnh đạm, ánh mắt không hề nhìn ngó xung quanh, cứ lặng lẽ đi như thế lướt qua biển người.

Có vẻ như y không muốn khiến người khác chú ý, nhưng ánh mắt của hàng xóm và người đi đường ít nhiều gì cũng sẽ dừng lại trên người y, có kẻ tò mò, có kẻ kinh ngạc, cũng có kẻ né tránh, y dường như đã quen rồi, cứ thế ung dung, không chút gợn sóng mà đi qua con ngõ.

Đang không vui đấy ư?

Chuyển nhà là một khởi đầu mới, theo lý mà nói thì không nên như thế chứ.

Những hàng xóm trạc tuổi y cũng rất khó để mở lời chào hỏi với người láng giềng mới đến này, họ lặng lẽ xúm lại với nhau, xì xào bàn tán về tướng mạo và phong cách ăn mặc của vị tiểu lang quân này, đoán xem y làm nghề gì...

Các lang quân ở thành Trường An đều chuộng kiểu trang phục tay rộng, cổ áo cũng thường là cổ tròn, nhìn cách ăn mặc của người này là biết không hợp thời, y từ vùng khác đến sao? Nhưng nhìn thế nào cũng thấy bộ giao lĩnh ôm sát này lại rất hợp với y, đến hầu kết cũng bị che khuất một nửa, trông cực kì bí ẩn, toát lên một loại cảm giác thanh lãnh cấm dục vô cùng đặc biệt.

"Phường Trường Thọ..."

Ra khỏi cổng phường, lang quân trẻ tuổi đang xác định phương hướng, có vẻ y không quen đường lắm. Sau một hồi dừng chân ngắn ngủi, y chọn đại một hướng rồi quyết đoán đi thẳng.

Đáng tiếc là có chút sai lầm, tuy vẫn đến nơi nhưng phải đi một vòng.

Phường Trường Thọ, nhà họ Khương.

Khương quản gia sốt ruột dậm chân: "Sao vẫn còn chưa tới nữa? Con có chắc là đã thông báo cho người ta ổn thoả hết rồi chứ?"

"Là con đích thân đi đấy!" Tiểu Khương quản sự cũng sốt ruột không thôi, chẳng biết đã nhìn ra cửa bao nhiêu lần: "Tối hôm qua, trước khi cửa phường đóng lại, chính miệng Thôi lang quân đã dặn dò cơ mà, con còn suýt chút nữa là không kịp chạy về, bị tuần đêm bắt phạt gậy rồi đấy!"

Khương quản gia: "Nói là sáng hôm nay sao?"

"Đúng vậy! Con đã làm y như lời cha dặn, nói rằng đêm qua đã muộn quá rồi, không thể dẫn về được, mời y buổi trưa hãy đến."

Tiểu Khương quản sự sốt ruột cắn móng tay: "Bình thường khi nhận mấy việc kiểu này, người ta luôn phải đến trước giờ hẹn, Thôi lang quân có thể là đang trên đường..."

Khương quản gia híp mắt: "Ầy, kiêu ngạo như thế, hay là mời người khác đi."

"Đừng mà cha, vốn dĩ là chúng ta đã sai trước, chưa nói rõ thời gian cụ thể, vậy nên chỉ cần y đến được trước giữa trưa thì vẫn không tính là muộn, hơn nữa Chước nương tử bị ngã..."

Tiểu Khương quản sự như thể có chút không đành lòng, giọng nói cũng nhẹ lại: "Nếu không thảm đến mức ấy, tự nhà chúng ta cũng có thể lo liệu được, cần gì phải tìm đến một ngoại nam nhúng tay vào... người cũng đã mất rồi, vẫn nên giữ chút thể diện."

Khương quản gia khựng một lát: "Con có chắc vị Thôi lang quân kia làm được chứ?"

"Cha ruột của con ơi, có lúc nào con gạt cha chưa?" Tiểu Khương quản sự nhìn trái nhìn phải, hạ thấp giọng: "Đợt trước lúc con đang trên đường đi thu sổ sách đã tận mắt nhìn thấy một thi thể chết trôi bị cá rỉa đến mức không còn nhìn ra hình người, vậy mà Thôi lang quân vẫn có thể dọn dẹp thi thể ổn thoả, trông không khác gì với cái chết thông thường... Hay là cha cứ ở đây trông nhà đi, con ra phía trước ngóng xem sao?"

Khương quản gia nhớ lại dáng vẻ của chiếc thi thể mà mình đem về, trong lòng không khỏi chua xót, đó chính là Chước nương tử, nàng ôn nhu hiền lành đến nhường nào, trên chăm sóc mẹ mù loà, dưới nuôi nấng ấu đệ, lại còn có bản lĩnh kinh doanh cây cỏ, nhờ đó nuôi sống cả một đại gia đình, còn từng có ơn với ông...

"Con ở đây trông nhà, ta tự mình đi!"

Khương quản gia sải bước về phía cửa, chưa đi được mấy bước lại trở về: "Thôi lang quân này trông như thế nào?"

"Cái này..." Tiểu Khương quản sự nhìn cha mình với một ánh mắt kỳ lạ: "Người cứ tìm vị tiểu lang quân lạ mặt nào đẹp nhất, trông thấy rồi thì lập tức ngăn lại, chắc chắn không thể sai, khắp mười dặm tám phường này của chúng ta, con chưa gặp qua ai đẹp đến như vậy đâu!"

Khương quản gia cau mày lên đường, vừa rẽ ra khỏi cửa thì phát hiện con đường trước cửa đã bị chặn lại, có vẻ như quan phủ đang điều tra gì đó nên không thể đi qua, vì vậy ông chỉ đành đổi hướng, vòng một quãng khá xa... Chưa được bao lâu thì đã nhìn thấy một tiểu lang quân lạ mặt tuấn tú.

Đây là Thôi lang ư?

Đương tuổi đôi mươi, dáng vẻ dịu dàng như dòng suối, đôi mắt trong veo, đúng là người cũng như ngọc — trong trẻo tinh tế. Không những thế, xung quanh y còn toát lên một loại cảm giác cô độc mong manh khiến người khác chỉ có thể nhìn ngắm từ xa chứ không thể khinh nhờn.

Chỉ là có hơi gầy quá rồi, thật sự có thể làm được việc chứ?

Khương quản gia còn chưa kịp mở miệng đã phải trơ mắt nhìn một tên nhóc ăn mày đang cắm đầu chạy tới đυ.ng trúng Thôi lang quân một cú khá mạnh khiến y hơi chao đảo, suýt chút nữa đã đứng không vững. Nhóc ăn mày cũng đâu phải người lễ phép gì, đυ.ng xong thì không một lời xin lỗi, cũng chẳng thèm ngoảnh đầu lại, cứ thế mà chạy xa. Thôi lang quân cũng không giận không mắng, y phủi phủi tay áo, chỉnh trang lại vạt áo rồi tiếp tục làm một vị lang quân trẻ tuổi nho nhã.

Phải chăng có chút dễ ức hϊếp quá rồi hay không?

Không chỉ bị một nhóc ăn mày toàn thân dơ dáy bắt nạt mà còn bị ông chủ quán rượu Lữ Kí ở đằng trước làm khó dễ.

"Đây là đường ngươi có thể đi chắc? Có tự nhận thức được mình là ai không?"

"Cũng không biết tiểu ra một bãi tự soi lại mình, nhìn xem cái rương trắng cùng đôi giày thô này đi, làm loại công việc hạ đẳng như thế có xứng được đứng trong đám người ở đây không chứ? Ở đây giả vờ đáng thương cho ai xem hả?"

"Hứ, đừng nói với ta là ngươi muốn mua rượu đấy chứ? Cũng may là ngươi không nói, ngươi mà dám nghênh mặt đến đây mua rượu thì ta cũng không bán cho ngươi! Con đường này ở trước cửa nhà ta, trên người ngươi toàn là xui xẻo, đừng hòng ta cho phép bước qua!"

Lúc này, Khương quản gia mới chú ý đến chiếc rương trong tay Thôi lang quân — gỗ mỏng, đế trắng — đúng thật là loại chuyên dùng trong tang sự.

Vị tiểu lang quân này chẳng biết có phải vì là người mới chuyển đến hay không, bị chặn một hồi rồi mà vẫn rất biết nhịn, không thèm để ý đới những lời mắng chửi của Lữ Đại lang, cũng không hề sợ hãi rụt rè mà cảm thấy làm công việc này là thua kém người khác một bậc, từ đầu đến cuối vẫn luôn rất yên tĩnh ôn hoà.

Không để ý chứ không phải đuối lý, như thể đã quá quen rồi, không cần thiết phải lãng phí thời gian đi hơn thua.

Khương quản gia cảm thán trong lòng, tiến lên phía trước, chắp tay hành lễ: "Xin hỏi các hạ có phải Thôi lang quân không? Chủ nhà ta họ Khương, ta được người trong nhà ban cho họ Khương, hiện là quản gia trong phủ."

Khương Hoàn lập tức biết đối phương là ai, gật đầu hành lễ: "Khương quản gia."

Khương quản gia đưa tay dẫn đường: "Tiên sinh, mời đi lối này."

Ông từ chỗ con trai biết được vị Thôi lang quân này là người vùng khác mới đến Trường An nên chắc là không biết đường. Thật ra muốn đến được nhà họ Khương cũng không nhất thiết phải đi qua quán rượu nhà họ Lữ, vậy nên cần gì phải so đo với loại chó hay cắn bậy này, cứ đi vòng qua là được.

Thôi Hoàn thế nhưng lại không nhúc nhích, chỉ tay vào tiệm son phấn trước mặt: "Ta muốn mua một hộp phấn cho Chước nương tử."

Khương quản gia ngẩn người.

Thôi Hoàn rũ mắt, hàng mi cong khẽ run rẩy dưới ánh nắng tựa như cánh bướm khẽ động: "Ta có duyên được gặp qua Chước nương tử một lần, từng cùng nhau bàn luận về phấn son, nàng nói rằng son phấn của Chu Nhan các không tồi... biết rõ như thế thì chắc hẳn là rất thích."

Nhìn thấy bảng hiệu mạ vàng của Chu Nhan các cách đó không xa, hốc mắt của Khương quản gia có chút nóng lên: "Đúng vậy... Chước nương tử thích nhất là son phấn ở đây, mỗi lần tiểu lang quân nhà ta phạm lỗi hoặc vào ngày sinh thần của nương tử, cậu ấy đều sẽ đến chỗ này chọn một hộp tặng cho nàng, tiếc là sau này... đa tạ ngài đã nhớ đến, phiền lang quân ở đây chờ một lát, ta đi một chút sẽ quay lại."

Thôi Hoàn gật đầu: "Chước nương tử có một làn da trắng, vì vậy son phấn đừng nên quá thiên đỏ, cũng đừng lấy hồng đào, tốt nhất là màu bưởi nhạt, ngài quản gia cũng không nhất thiết phải tự mình chọn, cứ nhờ bà chủ tìm giúp là được."

"Vâng, đa tạ."

Khương quản gia đi rất nhanh, về cũng nhanh. Đại lang của quán rượu Lữ Kí nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu hiện lên vẻ hung dữ của ông cũng chẳng dám ngăn cản.

"Tiên sinh mời đi lối này."

Khương quản gia dùng tay áo lau mạnh qua đôi mắt của mình rồi đi đến trước mặt Thôi Hoàn, hết sức cung kính, khom người theo sau dẫn đường cho y.

Đường đi từ đây đến chỗ nhà họ Khương không xa, hai người họ rất nhanh đã thuận lợi đến nơi.

Nhà họ Khương làm ăn về hoa cỏ, cho dù là hạt giống của gia đình bình dân hay là kỳ hoa dị thảo của quý nhân nhà giàu thì nơi này đều có cả. Hiện tại vừa qua trung thu, đang là lúc hoa cúc đua nhau khoe sắc, trong nhà lại vừa nhận tin dữ, cờ trắng trong linh đường còn chưa kịp bố trí đầy đủ, có chút hỗn loạn, duy chỉ có mấy chậu hoa cúc mỹ nhân màu xanh ngọc trong góc tường là vẫn giữ được vẻ xinh đẹp mỏng manh.