Anh hoảng sợ mà trừng lớn hai mắt, sau đó lại rảo bước chạy đến tầng dưới, không thèm nghĩ ngợi gì nữa mà phi thẳng vào trạm tàu điện ngầm, chen vào trong đám người.
Vừa tới trạm tàu điện ngầm, Phó Chu Hàm chống hai tay lên đầu gối thở phì phò rồi mới quay lại nhìn phía sau, anh không nhìn thấy chiếc giày kỳ quái kia nữa. Anh lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy trên WeChat xuất hiện tin nhắn mà Đỗ Nhạc gửi cho mình.
[Đỗ Nhạc: Cậu chạy nhanh thế làm gì? Bị quỷ đuổi cũng không chạy được với tốc độ như của cậu.]
Nhìn thấy từ ngữ mẫn cảm kia, đồng tử Phó Chu Hàm co rụt lại. Con người anh từ trước đến nay không sợ trời không sợ đất, nỗi sợ duy nhất chính là ma quỷ. Nguyên nhân dẫn đến nỗi sợ này có lẽ là bởi vì quê hương của anh là một nơi rất tôn kính quỷ thần, lưu truyền rất nhiều truyền thuyết dị văn, sau khi nghe được không khỏi thấy sợ hãi trong lòng.
Hơn nữa, mười mấy năm trước, trong thôn bọn họ thật sự đã xảy ra sự kiện siêu nhiên. Tuy rằng thời gian đã trôi qua rất lâu rồi nhưng vẫn để lại ấn tượng rất sâu trong lòng Phó Chu Hàm. Từ sau lúc đó, anh luôn có khúc mắc đối với ma quỷ.
Phó Chu Hàm cũng không thể nói mình thật sự gặp quỷ nên đành dùng lời nói dối khác, sau khi trả lời Đỗ Nhạc thì bước lên tàu điện ngầm đi về nhà. Trong lòng anh không ngừng mặc niệm: “Thịnh vượng, dân chủ, văn minh, hài hòa, tự do, bình đẳng, công chính, pháp trị.”
Niệm mãi một lúc, anh lại bắt đầu tìm lý do tự thuyết phục chính mình: “Tai nghe chưa chắc đã là thật, mắt thấy cũng không nhất định là thật. Nhất định là do tối hôm qua thức khuya chơi game, ngủ không đủ giấc nên mới hoa mắt thôi. Là một phần tử tri thức của thế kỷ 21, chúng ta vẫn nên tôn trọng khoa học, phản đối mê tín phong kiến!”
“Đúng vậy! Chắc chắn là mình nhìn nhầm rồi!”
Sau một lúc tự an ủi mình như thế, nhịp tim Phó Chu Hàm cũng bình tĩnh trở lại. Trên tàu điện ngầm toàn là người chen chúc với nhau, nhưng thế này lại càng khiến anh an tâm hơn.
Sau khi tàu điện ngầm đi tới trạm cuối, Phó Chu Hàm còn cần phải đổi sang xe bus công cộng đi thêm một đoạn nữa mới đến nhà. May mắn là khi anh bắt được xe lại trùng hợp còn chỗ ngồi trống, nhưng xe bus mới chạy được nửa đường đã đυ.ng phải tai nạn giao thông, kẹt xe đến mức khiến người ta hoài nghi nhân sinh, xe bus không tiến mà cũng chẳng lùi lại được.
Sắc trời dần dần tối sầm xuống, nghĩ đến chuyện vừa gặp phải hôm nay, Phó Chu Hàm không dám ở lại bên ngoài nên đi tìm một chiếc xe đạp công cộng chạy về nhà. Khi anh về đến nhà thì trời đã tối đen như mực rồi, quán ăn khuya dưới tầng cũng đã bắt đầu bày đồ đạc ra, anh gọi một phần hủ tiếu xào mang đi xong liền đi thẳng lên tầng trên.
Đi tới tầng 3, Phó Chu Hàm theo bản năng dừng lại, không nhìn thấy thứ gì dư thừa trên cầu thang. Thậm chí khi anh đi lên tầng 4, chủ nhà còn bày một cái bàn trước cửa cầu thang, đang ngồi ở đó chơi máy tính, nhìn thấy Phó Chu Hàm bước lên còn chào hỏi anh một câu.
Chỉ cần có người ở thì Phó Chu Hàm càng thêm kiên định hơn. Anh mỉm cười chào hỏi chủ nhà rồi quay về phòng của mình, khóa trái cửa lại. Hiệu quả cách âm trong phòng ở nơi này rất kém, anh có thể nghe thấy rất rõ ràng tiếng người khác mở TV, còn có tiếng hát karaoke tựa như quỷ khóc sói gào.
Bình thường Phó Chu Hàm sẽ cảm thấy rất phiền lòng, nhưng hôm nay anh vô cùng thanh thản ăn hủ tiếu xào trong những tiếng ồn ào đó. Âm thanh ồn ào vọng vào bên tai lại đột nhiên trở thành một cảm giác dễ chịu êm ái không thể nói rõ được.
Sau khi ăn cơm tối xong, Phó Chu Hàm không có tâm trạng làm việc khác nữa, tắm rửa sớm rồi nằm trên giường chơi điện thoại, định bụng hôm nay sẽ đi ngủ sớm.
Phó Chu Hàm chìm vào giấc ngủ khoảng 10 giờ đêm, anh không rõ mình đã ngủ bao lâu, đột nhiên anh nghe thấy tiếng đập cửa dồn dập. Thanh âm tựa như đang vang lên ngay bên tai, anh cũng không để ý lắm, mơ mơ màng màng sờ lên điện thoại ở đầu giường, nhìn thấy mới hơn 0 giờ đêm nên lại trở mình ngủ tiếp.
Một lát sau, tiếng đập cửa dừng lại, bốn phía lại khôi phục trạng thái tĩnh lặng. Khi Phó Chu Hàm sắp rơi vào giấc mộng, bên tai lại vang lên nỉ non thì thầm ở ngay bên tai, còn có một cơn gió lạnh như băng thổi qua.
Đêm mùa hè vẫn luôn khô nóng, tuy rằng sự lạnh lẽo sẽ mang lại cảm giác thoải mái, nhưng cơn lạnh buốt bất chợt này không phải rét đậm nhưng lại khiến người ta tê dại. Tay phải của Phó Chu Hàm cọ qua bên tai, cảm giác lạnh lẽo khiến anh giật mình sực tỉnh, tay còn lại theo phản xạ có điều kiện mà ấn xuống công tác đèn điện trên tường.
Ánh sáng của đèn dây tóc bao phủ toàn bộ căn phòng. Phó Chu Hàm đột nhiên mở mắt ra, vừa quay đầu đã đã nhìn thấy có một người đang đứng bên mép giường.
“A—” Phó Chu Hàm hét thất thanh.
Nhưng vì anh quá mức sợ hãi nên dù há to miệng cũng không thể phát ra dù chỉ một tiếng.
Cơ thể phản ứng nhanh hơn đầu óc, Phó Chu Hàm vừa lăn vừa bò đến góc tương, cố gắng rời xa người bên mép giường hết khả năng. Lúc này, anh mới nhìn thấy rõ người trước mặt thiếu một cái chân trái, chỗ đầu gối bên trái thậm chí vẫn là một đống máu thịt bầy nhầy.
Người kia mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen, thân hình hơi gầy, gương mặt tuấn tú, nhìn qua chắc chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, lúc cười rộ lên có vẻ phúc hậu và vô hại. Nhưng mà một người xa lạ như thế này đột nhiên xuất hiện bên mép giường của anh, còn không thèm để ý đến cơn đau xót trên đùi mà mỉm cười như thế càng khiến người ta cảm thấy quỷ dị.
Chỉ trong chớp mắt, trong đầu Phó Chu Hàm liền xuất hiện một suy nghĩ: Người trước mặt này rốt cuộc là người hay quỷ?