Lê Đường xuyên qua tầng tầng mây mù, chẳng bao lâu sau nàng đã trông thấy phía dưới có vô số bóng người nhỏ bé chen chúc. Nàng chỉ vào một khu vực ít người qua lại hơn: “Hạ xuống ở đó đi, đừng gây chú ý quá.”
Hỏa điểu chao cánh, nhẹ nhàng đáp xuống, hạ cánh ổn định.
Lê Đường nhảy xuống khỏi “xe”, hỏa điểu lập tức thu nhỏ thân mình, biến trở lại thành một con chim tròn tròn ngốc nghếch, bay lên đậu trên vai nàng.
Nàng đưa tay vuốt ve bộ lông mềm mượt của nó, sau đó mở phong thư ra đọc lại cẩn thận.
Bức thư khá dài, bên trong chi chít chữ: Bắc Giang Tô thị, nữ nhân, mười lăm tuổi, dáng người cao ráo, dung mạo trời ban, tuyệt thế giai nhân, khuynh quốc khuynh thành, tựa như tiên nữ hạ phàm… (Đã lược bớt trăm chữ).
Xuất thân bần hàn, y phục cũ kỹ.
Lê Đường: “…”
Đây là người thật à?
Chắc không phải thần tiên giáng trần đấy chứ?
Câu nào nàng cũng hiểu nhưng khi ghép lại với nhau thì nó lại ảo không tưởng!
Đọc đến cuối thư, nàng chỉ có thể thở dài. Quả nhiên, ông trời mở ra cho ai một cánh cửa thì cũng sẽ đóng lại một cửa sổ khác. Tiểu sư muội của nàng có dung mạo tuyệt mỹ như vậy, e là xuất thân không tốt lắm, thân thể cũng yếu ớt.
Nhưng có một chuyện nàng không hiểu lắm… Vì sao ngay dòng đầu tiên, sư bá lại ghi “Tô thị” tận hai lần?
Suy nghĩ hồi lâu, Lê Đường đoán chắc là do sư bá viết nhầm. Nàng cũng từng mắc lỗi này khi viết bài tập, lúc đầu óc không tập trung lại vô thức viết trùng chữ.
Nhưng mà như vậy thì… rốt cuộc tiểu sư muội này tên gì? Sao sư bá không viết rõ ràng hơn một chút, lại khiến nàng phải nhọc công tự tìm kiếm thế này!
Thôi, ít nhất cũng nắm được một thông tin quan trọng: tiểu sư muội họ Tô, lại còn là một đại mỹ nhân nghèo khổ.
Mà kiểu mỹ nhân này chắc cũng không khó tìm đâu nhỉ?
Sau khi xác định được đặc điểm, Lê Đường đưa mắt nhìn quanh đám đông.
Rất lâu sau, ánh mắt nàng chợt khựng lại.
Giữa dòng người qua lại tấp nập, một bóng dáng cao ráo trong bộ y phục trắng muốt thu hút toàn bộ sự chú ý của nàng.
Lê Đường dán mắt vào người nọ.
Đó là một thiếu nữ mặc váy dài nhã nhặn, lọn tóc mai nhẹ nhàng lay động theo gió. Nhan sắc kiều diễm đến mức khiến người khác khó mà quên được, tuổi chỉ tầm mười lăm mười sáu mà dung nhan đã khiến người ta kinh diễm, nàng ấy không hề có vẻ yếu ớt của nữ nhân nhưng cũng không quá lạnh lùng cứng cỏi. Đó là một loại vẻ đẹp có thể khiến người ta quên mất giới tính, chỉ còn biết ngơ ngẩn ngắm nhìn.
Thật không ngoa chút nào khi nói rằng từ lúc nàng ấy xuất hiện, tất cả những người xung quanh bỗng chốc trở thành nền mờ nhạt.
Tinh xảo, tuyệt mỹ, không mang chút tà khí nào.
Nếu không phải mặc y phục nữ nhân, e rằng không ai có thể lập tức nhận ra nàng ấy là nữ nhân.
Khí chất này không giống người trần, mà giống như một vị thần tiên vừa bước xuống nhân gian.
Thật sự là… hoàn toàn khớp với mô tả trong thư!
Lê Đường dõi theo nàng ấy suốt một hồi lâu, lâu đến mức đối phương đã phát hiện ánh mắt của nàng, đưa mắt nhìn sang, nhưng dù thế, nàng cũng không tài nào dời mắt đi được.
Chỉ riêng đôi mắt đào hoa hút hồn ấy thôi cũng đủ khiến nàng như bị đóng đinh tại chỗ, không thể cất bước.
Chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, đôi chân đã nhanh hơn cả đầu óc, nàng lao thẳng đến trước mặt đối phương.
Đây không phải kiểu người trong mộng của nàng sao?
Dung mạo trời ban, tuyệt thế giai nhân, khuynh quốc khuynh thành, tựa như tiên nữ hạ phàm…
Quả nhiên lời trong thư chẳng hề khoa trương chút nào, thậm chí còn hơi khiêm tốn!
Đứng trước một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, ai mà không động lòng cho được? Hai mắt Lê Đường sáng rực, nàng cố gắng đè nén xúc động, tiến lên hỏi han: “Cô nương, xin hỏi có phải cô họ Tô, cũng đến tham gia đại điển thu nhận đệ tử năm nay không?”
Nàng kích động quá mức nên hoàn toàn không để ý rằng ngay khoảnh khắc nàng tiến lại gần nữ tử kia, con hỏa điểu đang đậu trên vai nàng bỗng dưng dựng lông như nhím.
Sau đó nó lập tức co tròn lại thành một cục bông nhỏ, run rẩy chui tọt vào hõm cổ nàng, cả người cứng đờ như hóa đá.