Cộp...
Vừa đặt chân lên bậc thềm, A Man đột nhiên có cảm giác kỳ quái.
Nữ nhân vừa được cậu giúp đỡ ban nãy dường như nhìn thấy gì đó, hoảng hốt hét lên: "Nương tử nhà họ Tô!"
Cậu nghe thấy tiếng bước chân phía sau, nhưng đã quá muộn.
Cánh tay cậu đột ngột bị siết chặt, rồi bị kéo mạnh, cả người cậu, dưới sức mạnh ấy, buộc phải quay lại.
Cậu bất ngờ chạm phải một đôi mắt đen thẫm, lạnh lẽo như mực tàu.
Dưới bậc thềm, một người đang đứng.
Chính hắn là kẻ đã thô bạo giữ chặt A Man, không cho cậu rời đi.
Khi nhìn rõ diện mạo của người kia, khuôn mặt vốn đang bình thản của A Man lập tức vỡ vụn, để lộ vẻ kinh ngạc, giống như một tảng đá rắn chắc bị nứt toác.
"Ngươi tên gì?"
Kẻ không mời mà đến mở miệng, giọng nói trong trẻo như nước hồ.
Không chỉ dễ nghe, mà người này còn có dung mạo xuất sắc.
Nam nhân trẻ tuổi ấy đẹp đến rực rỡ, tựa như đóa anh túc kiêu hãnh nở rộ, mang vẻ đẹp mê hoặc lòng người, dù là đôi mày, ánh mắt, sống mũi, tất cả đều sắc sảo góc cạnh, toát lên một khí thế khác biệt.
Nhưng càng rực rỡ chói mắt, lại càng khiến người ta không dám đến gần.
Sắc mặt A Man hơi tái đi, cậu theo bản năng cúi đầu né tránh ánh mắt sắc bén của hắn.
"...Ta tên A Man."
Nếu so với nam nhân giọng của A Man không quá trầm, nhưng so với nữ tử thì có phần thấp hơn.
May mà cậu biết chút kỹ thuật biến âm, ngày thường nói chuyện cũng sẽ không khiến mọi người hoài nghi.
Chữ "Man", dù theo nghĩa nào cũng không phải là một cái tên đẹp.
Nhưng ngoài "Thập Bát", đây là cái tên duy nhất thuộc về cậu.
"Thập Bát" chỉ là một thứ tự, một con số.
Sau khi kẻ mang số mười tám chết đi, sẽ có một mười tám khác thay thế, và cậu chính là người đó. Sau khi mười tám trước qua đời, cậu trở thành mười tám tiếp theo.
"A Man?" Nam nhân trẻ tuổi chậm rãi lặp lại cái tên này, khóe môi nở một nụ cười, giọng điệu mềm mại như rượu ấm tràn ra từ miệng cốc.
"Thật là một cái tên kỳ lạ."
Nhưng hắn càng cười, A Man lại càng có dự cảm bất an. Dù là khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ này, hay ánh mắt của vô số người đang dồn về phía cậu vào lúc này.
"Xin thứ lỗi, ta nên trở về rồi." A Man khẽ động cánh tay, muốn rút ra khỏi sự kìm hãm của đối phương, nhưng lại không thể giằng ra.
"...Làm phiền công tử buông tay, nam nữ kéo kéo đẩy đẩy như thế này, thật sự không hợp lễ nghi."
Cậu cúi mắt, nhìn gương mặt tuấn mỹ của nam nhân trước mặt. Người nọ rõ ràng đang đứng dưới bậc thềm, phải ngước lên nhìn A Man, nhưng ánh mắt đen thẫm kia lại mang theo một thứ uy thế áp đảo, như thể đang nhìn con mồi của mình.
Hắn đang cười, nhưng nụ cười đó lại mang đầy tính công kích.
Giống như một con rắn độc thèm khát, tấn công A Man một cách mạnh mẽ, giữ cậu đứng im tại chỗ.
Cơn lạnh lẽo từ từ bò lên sống lưng A Man, khiến cậu rợn cả da gà.
Lần này, cậu không nương tay nữa, cậu dốc toàn lực vùng ra khỏi sự kìm giữ của nam nhân kia.
Kẻ kia hoàn toàn không ngờ rằng một nữ tử yếu đuối lại có sức mạnh như vậy, bất ngờ đến mức thực sự để A Man thoát khỏi tay mình.
A Man xoay người bước đi, vội vã vượt qua mấy bậc thềm, nhanh chóng đi về phía cổng chùa. Nếu không phải vì có quá nhiều người đang nhìn, cậu đã sớm bỏ chạy từ lâu rồi.
... Dù rằng hiện tại, cũng chẳng khác là bao.
Chỉ là A Man nhanh chân, nhưng người kia còn nhanh hơn.
Vừa bước qua cổng chùa, A Man đã cảm nhận được một lực mạnh siết chặt eo mình, khiến cậu không thể vùng vẫy thoát ra. Cậu nghiến răng đến mức suýt nát, người này từ khi nào lại có sức mạnh lớn như vậy?!
Đừng nói A Man, ngay cả tất cả những người có mặt ở đây đều kinh ngạc trước hành động đột ngột này.
Tuy rằng trong tuồng kịch thường có lời hát miêu tả việc quyền quý cưỡng đoạt dân nữ, nhưng trong cuộc sống thực tế nào có dễ dàng gặp được như vậy? Thường thì cũng chỉ là nghe nói, sao có thể so được với việc tận mắt chứng kiến?
Đám đông xôn xao, không biết có bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về nơi này. Trong đoàn xe ngựa còn có một người ăn mặc theo kiểu quý tộc bước nhanh tới, phía sau là mấy hộ vệ đi theo sát.
Hắn dừng lại dưới bậc thềm, vội cúi mình: "Sở Vương điện hạ, giữa chốn đông người, không nên làm vậy!" Giọng nói đầy vẻ khẩn thiết, tràn ngập ý khuyên can.
Khoảng cách gần như vậy, lại thêm thính lực tốt, A Man ngay lập tức bắt được thông tin mấu chốt.
Sở Vương điện hạ? Hắn vậy mà là vương gia?
... Đợi đã, Sở Vương!
Vừa nghe thấy danh hiệu này, các ni cô và nữ quyến đứng trước cổng chùa đều mềm nhũn chân, có người thậm chí quỳ rạp xuống đất, thân thể run rẩy sợ hãi.
Mọi người trong thiên hạ đều biết tính tình Sở Vương tàn bạo.
Ngay cả A Man cũng chấn động trong lòng, sức lực nhanh chóng suy yếu, lúc này thân thể đột nhiên nhẹ đi, cậu bị Sở Vương ôm bổng lên.
Từ khi sinh ra đến nay, A Man rất ít khi có tiếp xúc thân mật với người khác, huống hồ là trong tư thế nhục nhã như thế này, hơn nữa còn ngay trước mặt bao nhiêu người!
"Thả ta ra! Ta đã có phu quân rồi!"
Dù câu nói này khiến A Man xấu hổ vô cùng, nhưng vào lúc này, cậu vẫn phải mang ra để cản trở hành động điên cuồng của Sở Vương.
Cậu không muốn diễn, nhưng không thể không diễn!
"Vậy, phu quân của Tô phu nhân là ai?" Giọng điệu của Sở Vương có vẻ hờ hững, nhưng lại mang theo sự thích thú đầy ác ý. "Đợi ta gϊếŧ hắn rồi, chẳng phải ngươi sẽ thành quả phụ sao?"
"Ngươi điên rồi!"
Dù có bình tĩnh đến đâu, A Man cũng không nhịn được mà thốt ra câu này.
Giữa ban ngày, Sở Vương ngang nhiên không kiêng dè điều gì đến thế ư?
Lời lẽ cướp đoạt dân nữ, cưỡng bức người khác cũng có thể nói ra dễ dàng như vậy... Nơi này còn có biết bao ánh mắt đang dõi theo đấy!
Chưa nói đến ai khác, chỉ riêng người quý tộc đứng dưới bậc thềm, ánh mắt đã hoảng hốt trợn trừng.
Sở Vương cười lớn một cách điên cuồng, ngón tay trêu đùa vuốt ve má A Man. Cảm giác lạnh lẽo ấy làm cậu nổi cả da gà.
"Đúng vậy, Tô phu nhân, làm sao ngươi biết..." Đôi mắt đen láy của Sở Vương ánh lên sự hứng thú tàn nhẫn, ánh nhìn sắc bén như thể muốn xuyên thấu da thịt, moi ra từng bí mật ẩn giấu sâu nhất của người trong lòng. "Ta chính là một kẻ điên thích làm khó người khác."
Khoảnh khắc này, A Man bỗng nhận thức rõ ràng — Sở Vương thực sự không quan tâm gì cả.
Hắn thực sự muốn cướp đoạt A Man!