Biến Thành Heo Con Thì Phải Làm Sao?

Chương 2: Nó tên là Lệ Lệ

"Ừ, đúng rồi."

Một ngón tay thon dài chạm nhẹ vào chiếc mũi hồng đang nhăn tít lại của cậu.

Chúc Ngô trừng lớn đôi mắt đen láy tròn xoe, dồn hết sức định cào một phát, song lại bị người kia dễ dàng nắm chặt cái móng nhỏ bé.

"Ụt ụt! Ụt ụt!"

Chúc Ngô vùng vẫy phản kháng, nhưng chỉ bị một ngón tay nhẹ nhàng ấn xuống.

"Được rồi được rồi, thế là lại có thêm một thứ bầu bạn với cháu rồi. Con vật nhỏ này tên là gì thế?" Ông lão cười hiền lành, nhìn chú heo con nhỏ nhắn trong tay Trần Nhị Tam.

Bị đè dưới "Ngũ Chỉ Sơn", Chúc Ngô lại một lần nữa cảm nhận được ánh mắt dò xét của đối phương.

Đáng ghét!

Cậu cố hết sức lật người lại, giơ móng trước lên để vùng vẫy. Chẳng qua ngay sau đó, ngón tay kia lại thuận thế gãi nhẹ bụng cậu.

Chúc Ngô bị làm nhục đến mức vừa kêu ụt ụt vừa cố gắng phản kháng, nhưng rồi cậu bỗng cảm nhận được động tác của đối phương khựng lại.

Sau đó, ngón tay kia dọc theo bụng cậu trượt “xuống dưới”, khẽ bóp nhẹ.

Chúc Ngô cứng đờ.

Cơ thể nhỏ bé bằng bàn tay lập tức hóa đá tại chỗ.

Rồi cậu nhìn thấy đôi môi hồng hào trước mặt hơi cong lên, kèm theo một giọng nói tràn đầy ý cười:

"Lệ Lệ, nó tên là Lệ Lệ."

"!"

Chúc Ngô trọng thương chưa lành, cơn tức bốc lêи đỉиɦ đầu, thế mà lại ngất xỉu ngay tại chỗ.

***

Ở phía xa, mặt trời chiều dần khuất bóng, sắc đỏ rực của ánh tà dương nhuộm cả bầu trời thành một dải lửa cháy rực rỡ.

Tiếng bò rống lười biếng xen lẫn tiếng chó sủa ồn ào khép lại một ngày lao động cần mẫn.

Cơn gió từ ngoài cửa sổ lướt qua, lặng lẽ khuấy động không khí trong phòng khách, tản ra mùi hương kỳ lạ.

Chúc Ngô vốn đang nằm bẹp trên ghế sofa ngáy khò khò, lập tức bị đánh thức bởi mùi thơm ấy.

Cậu ngơ ngác nhìn quanh, rồi bất chợt nhớ ra...

Cậu không còn ở lãnh địa của mình nữa.

Cậu bị sét đánh xuyên đến một nơi hoàn toàn xa lạ!

"Nếu không phải nghe thấy tiếng ngáy của em, anh còn tưởng em tắt thở rồi chứ."

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ trên đỉnh đầu cậu, mang theo hương nắng ấm áp.

Chúc Ngô lập tức tỉnh táo lại, cậu cảnh giác nhìn chằm chằm vào đối phương, giãy giụa bốn chân để cố gắng tạo dáng đề phòng.

Nhưng cậu quên mất...

Bây giờ cậu là một con heo.

Hơn nữa còn là một chú heo con nhỏ bằng bàn tay, hồng hồng mềm mềm.

Vì thế, trong mắt Trần Nhị Tam, hình ảnh hiện ra là một chú heo con mũm mĩm trắng trẻo, không hiểu sao cứ cố chấp muốn ngồi dậy như con người. Nhưng dù có cố thế nào, mỗi lần nó nhích người là một lần lật ngửa bốn chân lên trời.

Một chú heo con bằng bàn tay mà cứ cố làm động tác gập bụng, thật sự là một cảnh tượng hiếm có.

Trần Nhị Tam không nhịn được bật cười.

Chúc Ngô tất nhiên không biết trong mắt đối phương, cậu trông buồn cười ra sao.

Cậu chỉ cực kỳ nghiêm túc, cực kỳ kiên định muốn ngồi thẳng người dậy.

Cậu tuyệt đối không thể bày ra tư thế yếu đuối trước mặt kẻ này!

Chỉ là... Cái đuôi nhỏ xoăn tít của cậu bị đè dưới mông đáng thương vô cùng. Nếu cứ tiếp tục cố chấp như vậy, e rằng cái đuôi nhỏ kia sẽ bị cậu ngồi đứt mất.

Cuối cùng, sau bao nỗ lực, Chúc Ngô cũng miễn cưỡng ổn định được tư thế ngồi.

Sau đó...

BỊ MỘT NGÓN TAY ĐẨY NGÃ NGAY LẬP TỨC.

A a a a a a!!!!

Chúc Ngô giận tím người, lập tức há miệng định cắn đứt ngón tay đó.

Nhưng cậu lại quên mất...

Cậu bây giờ chỉ là một chú heo con yếu ớt, ngay cả một con gà cũng không đánh lại.

Trần Nhị Tam nhìn bàn tay nhỏ xíu đang ôm lấy ngón tay mình, ánh mắt cong lên, nhẹ giọng nói:

"Không biết là ai lại làm mất một con vật đáng yêu thế này."

Lời nói lúc trước chẳng qua là đùa giỡn. Nhìn chú heo con hồng hào đáng yêu như vậy, rõ ràng là được nuôi dưỡng cực kỳ tốt, chắc chắn không phải heo hoang.

Trần Nhị Tam đã đăng tin tìm kiếm trên mạng, dự định nếu tìm được chủ nhân thì sẽ trả về.

Trước đó không lâu, có một trường tiểu học trong thành phố đưa học sinh đến đây tham gia hoạt động thực tế. Anh đoán có lẽ là một đứa trẻ nào đó nghịch ngợm, mang thú cưng theo rồi vô tình làm lạc mất.

Ngày mai, anh sẽ lên ủy ban thôn báo một tiếng, nếu có thể liên lạc với giáo viên của trường kia thì càng tốt.

Xét cho cùng, nhìn thôi cũng biết chú heo con này không rẻ chút nào.