Trọng Sinh Quý Nữ Dưỡng Thành

Chương 2

Triệu Trường Ca đứng đó, mắt nhìn mẫu thân khóc nức nở trong lòng phụ thân... Cả gia đình mang đầy nỗi đau buồn, ly biệt.

Rồi nàng nhìn Vinh Vương, người đã vì nàng mà thủ tang bảy ngày bảy đêm, được tiếng tăm tốt đẹp. Nhưng chỉ sau một năm, hắn lại tự mình kết hôn với kế phi là người có quyền lực, thân phận cao quý.

Và Vinh Vương cùng Hiền Vương vì tranh đấu ngôi vị Hoàng đế mà cầm đầu một trận hỗn loạn, khiến kinh thành chao đảo.

Triệu Trường Ca cứ như người ngoài cuộc đứng nhìn, quan sát trận đấu sinh tử trong hoàng thất. Nàng nhìn Vinh Vương và Hiền Vương tranh đấu như hai con hổ, còn nàng chính là kẻ đứng ngoài ngư ông đắc lợi.

Cảm giác ấy khiến nàng bừng tỉnh, như thể cách một thế hệ nhìn lại.

Cuối cùng, người chiến thắng lại là Nhàn Vương, người con trai của một phế hậu. Hắn lên ngôi Hoàng đế, và ngay sau đó, Vinh Vương cùng Hiền Vương đều bị trừ khử. Tất cả những kẻ từng tham gia vào cuộc chiến này đều bị phế bỏ, gia tộc bị xét nhà, và đày ra biên ải.

Tất cả những điều này, Triệu Trường Ca chỉ nhìn mà lòng chẳng hề dao động. Nàng chỉ hy vọng gia đình mình sẽ không vì nàng từng là Vinh Vương phi mà phải chịu liên lụy. May mắn thay, gia đình nàng không bị ảnh hưởng gì cả.

Nhưng những người khác thì không có vận may như vậy.

Triệu Trường Ca chỉ đứng đó, mắt nhìn Vinh Vương uống rượu độc mà chết.

Vào khoảnh khắc Vinh Vương gục ngã, Triệu Trường Ca cảm thấy một khối khí nghẹn lại trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng tan biến.

Nàng hận nhất là Vinh Vương đã lợi dụng tình cảm của mình để lừa gạt nàng. Nhưng cũng là nàng tự mình ngây ngô rơi vào cái bẫy ngọt ngào của hắn. Tuy nhiên, cơn hận ấy, khi Vinh Vương qua đời, cuối cùng cũng tiêu tán.

Buông bỏ những đau khổ trong lòng, Triệu Trường Ca rời khỏi đây, bước ra giữa hoàng cung rộng lớn.

Một ngày nọ, nàng lại đến Cần Chính Điện, nghe ám vệ báo cáo tình hình các phủ đệ cho tân hoàng. Khoảnh khắc này, Triệu Trường Ca cảm thấy vô cùng thoải mái, bởi vì nàng có thể nghe được vô số chuyện bát quái từ khắp nơi trong cung.

Lúc này, Triệu Trường Ca vừa nghe ám vệ báo cáo, vừa chăm chú quan sát tân hoàng trên đài cao. Chỉ thấy ánh mắt của Nhàn Vương lạnh lùng và cao ngạo, một cảm giác rùng mình không khỏi dâng lên trong lòng nàng. Trong mắt tân hoàng như không hề có chút nhân tính… Ngay lập tức, nàng vội vã quay đi, dời mắt khỏi hắn.

Chẳng mấy chốc, mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi. Bóng dáng ám vệ lặng lẽ biến mất khỏi đại điện.

"Hôm nay cảm giác cũng chẳng có gì thú vị!" Triệu Trường Ca không kìm được mà thầm thì tự nói.

Ngay lúc đó, nàng bỗng cảm nhận được một ánh mắt sắc bén dừng lại trên người mình.

Ngẩng đầu lên, hai ánh mắt họ gặp nhau trong một khoảnh khắc.

Hắn có thể nhìn thấy ta! Ý nghĩ này lóe lên trong đầu Triệu Trường Ca, mang theo một chút hoảng loạn.

Nhưng khi nàng nhìn thấy trong mắt đối phương toát ra một tia nguy hiểm, nàng định quay người rời đi thì lại cảm thấy có một luồng sức mạnh đột ngột đâm vào sâu trong não. Ngay sau đó, nàng mất đi ý thức.

Khi Triệu Trường Ca tỉnh lại, nàng phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường. Mùi hương nhẹ nhàng của gỗ đàn hương thoang thoảng quanh mũi. Phía trên là lớp thấu sa tinh xảo. Ánh sáng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, làm những tấm sa bay phất phơ trong gió.

Giường?- nàng có thể cảm nhận nó một cách chân thật.

Nghĩ vậy, Triệu Trường Ca lập tức ngồi dậy, theo bản năng nhìn lại thân thể mình. Không còn cảm giác như đang lơ lửng giữa không trung nữa, mà giờ nàng đã có thể cảm nhận được trọng lượng của cơ thể đang ngồi vững vàng trên giường.

Không nhịn được, Triệu Trường Ca liền thử véo vào tay, cảm giác đau đớn truyền đến.

Nàng lại xuyên không?

Vừa nghĩ đến đó, Triệu Trường Ca bắt đầu quan sát xung quanh. Phòng ốc cổ xưa với hương gỗ mộc mạc, chiếc bàn trang điểm tinh xảo. Bên cạnh là một cái bàn đặt trầm hương, trên đó còn có văn phòng tứ bảo… Mọi thứ đều toát lên vẻ phong nhã, trí thức, khiến nàng không khỏi cảm thấy quen thuộc.