Không lâu sau, cậu bị buộc thôi học trước khi kịp tốt nghiệp trung học. Kể từ đó, dưới sự sắp đặt của mẹ kế và tác dụng của thuốc, cùng những đám bạn xấu, cậu trở thành một kẻ hoàn toàn sa ngã.
Cậu hút thuốc, uống rượu, đánh nhau, chơi bời với phụ nữ. Trước khi tròn 18 tuổi, cậu đã nếm trải mọi đắng cay của nhân gian.
Nhà họ Cảnh hoàn toàn từ bỏ cậu. Nhưng những kẻ độc ác thực sự thì không.
Ngày hôm sau khi tròn 18 tuổi, mẹ kế sắp đặt người dụ dỗ cậu, làm cậu đυ.ng vào thứ không bao giờ nên đυ.ng vào.
Nhưng trớ trêu thay, cậu lại yêu nó.
Bởi vì, mỗi lần chạm vào thứ đó, cậu đều có thể gặp lại người mẹ luôn yêu thương cậu hết mực.
Cậu chìm đắm trong niềm an ủi giả tạo ấy. Trong thực tại, không ai yêu thương cậu. Chỉ trong tiên cảnh ấy, cậu mới có thể gặp lại người mẹ từng dịu dàng kia.
Ham muốn không đáy, cậu bắt đầu lạm dụng nó. Ngoại trừ lúc ngủ, cậu không ngừng tìm cách sống mãi trong tiên cảnh ấy.
Trong giấc mơ, cậu ôm mẹ khóc nức nở, oán trách vì sao cha không giúp cậu, vì sao cha lại bỏ rơi cậu.
Cậu nói rằng cậu sống mệt mỏi quá.
Rồi bất chợt, một cú tát cực mạnh kéo cậu trở lại hiện thực.
Người cha với khuôn mặt giận dữ đứng đó, thở hồng hộc, mắng mỏ ‘Biết trước như này, thà để mày chết đi còn hơn!’
Đây là lần đầu tiên, Cảnh Ngôn Chi tách mình khỏi thực tại để nhìn toàn bộ vở kịch. Cậu chưa từng nghĩ rằng một người cha sẽ có thể nói với chính con trai ruột mình ‘Đi chết đi’.
Những cảnh tượng hỗn loạn xung quanh như xé nát thần kinh mong manh của cậu.
Khuôn mặt ghét bỏ của cha, nụ cười đắc ý của mẹ kế, ánh mắt thương hại của người qua đường... Nhưng trong tất cả những điều đó, lại không hề có bóng dáng người mà cậu mong đợi nhất.
Mẹ ơi.
Trong đồn cảnh sát sáng rực ánh đèn, cậu lên cơn nghiện, điên cuồng gào thét: "Đưa cho tôi! Tôi muốn mẹ tôi! Đưa mẹ cho tôi!"
Những nhân viên mặc đồng phục lao vào khống chế cậu, hét bảo cậu bình tĩnh.
Nhưng trong tai cậu chỉ còn lời nguyền rủa của cha và tiếng mẹ gọi "Chi Chi" đầy dịu dàng trong mộng.
Cậu gắng sức thoát khỏi những bàn tay đè chặt mình và lao ra thế giới đầy tuyết trắng đang bay tán loạn.
Cậu không biết phải đi đâu, chỉ biết rằng mình phải tìm đến nơi có vòng tay khiến cậu yên lòng.
"Kétt——"
Tiếng phanh xe chói tai vang lên.
Mọi thứ trong mắt Cảnh Ngôn Chi như quay chậm lại.
Cậu cảm giác mình bị bay lên không trung, tuyết rơi tràn ngập lên cơ thể, rồi cậu rơi mạnh xuống đất.
À, thì ra là bị xe đâm.
Người sắp chết không còn cảm thấy đau đớn, chỉ cảm nhận l*иg ngực mình nóng rực, máu tuôn ra từng ngụm lớn.
Từ xa, cha cậu mở to mắt nhìn về phía này, không tin vào những gì đang diễn ra.
Những nhân viên cảnh sát chạy điên cuồng về phía cậu.
Xe cộ hỗn loạn dừng lại khắp nơi.
Chỉ có tuyết vẫn lặng lẽ rơi, như chưa từng thay đổi.
Bên tai yên tĩnh không một âm thanh, bỗng nhiên, tiếng giày da chạm đất vang lên rõ ràng.
Cảnh Ngôn Chi muốn quay đầu nhìn xem có phải có người đến đón mình hay không, nhưng cơ thể cậu lại không thể nhúc nhích được.
Cũng may, âm thanh đó tiến lại gần và dừng ngay bên cạnh cậu.
Đó là một người như thế nào nhỉ? Có lẽ là một vẻ đẹp khiến hoa Đông phải xao động, kinh ngạc cả thành Lạc Dương.
Cảnh Ngôn Chi nỗ lực mở to mắt, dù máu vẫn trào ra từ miệng, cậu cố gắng nhìn rõ khuôn mặt người trước mắt.
Đáng tiếc, chiếc kim của đồng hồ sinh mệnh đã gõ vang nhịp cuối cùng, mà cậu vẫn không thể nhìn rõ được người đó.
Chỉ nhớ rõ, một chiếc khăn quàng cổ màu đen nhẹ nhàng rơi xuống từ trên cao, che đi dáng vẻ không đẹp đẽ của cậu.
Chất vải rất mềm, giống như vòng tay của mẹ.
Cuối cùng, cậu cũng tìm được bến cảng yên bình cho tâm hồn mình.
...
Cơn đau âm ỉ nơi l*иg ngực nhắc nhở cậu, cậu vẫn là một người chưa hoàn toàn bình phục.
Không phải một... người đã chết.
“Ngôn Chi.”
Phía sau vang lên giọng nói của thầy trụ trì, Cảnh Ngôn Chi hé miệng hít thở từng hơi nhỏ, cố gắng xoa dịu lại cơ thể đang không thoải mái.
Chậm rãi xoay người lại, đập vào mắt cậu là dáng hình phong thái như ngọc, anh tuấn cao lớn đứng cạnh thầy trụ trì.
Cậu sững sờ tại chỗ.
Giữa bao nhiêu phù hoa cõi đời, cậu và người đó ánh mắt giao nhau.
“Thân thể con vẫn chưa khỏe, đừng ở ngoài quá lâu.”
Thầy trụ trì dường như không thấy sự thất thần của cậu, tay cầm chuỗi tràng hạt, mỉm cười nhắc nhở.
Còn người đàn ông kia chỉ liếc nhìn cậu một cái, rồi dời ánh mắt đi.
Cảnh Ngôn Chi khẽ bật cười, cảm kích mỉm cười với trụ trì, sau đó vịn tay một nhà sư bên cạnh, chậm rãi quay về sân sau.
Thế gian này, chẳng qua đều chỉ là những người khách qua đường mà thôi.