1Giữa trưa, mặt trời chói chang như đổ lửa, kinh thành Đại Yến, ngõ Cửu Hoa.
Hai tiểu hài tử mặc hoa phục, phấn điêu ngọc trác, ước chừng bốn tuổi, không có người lớn đi cùng, tay nhỏ nắm tay nhỏ dọc theo con ngõ mà đi.
Con ngõ vắng lặng, dài hun hút, chỉ có hai tiểu hài tử, cái nắng gay gắt khiến đầu chúng lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
“Ca ca, muội mệt quá, đói nữa.” Bé gái ngũ quan tinh xảo, trắng trẻo xinh đẹp, vẻ mặt sầu khổ nhìn bé trai bên cạnh.
“Sắp về đến nhà rồi, muội muội ráng chịu chút nữa.” Bé trai mím chặt môi, khuôn mặt nhỏ nhắn anh tuấn, má lúm đồng tiền càng thêm đáng yêu vì vẻ mặt nghiêm nghị của cậu.
Cậu mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng.
Hai huynh muội bước những bước chân ngắn ngủn, dưới cái nắng như thiêu như đốt, tiếp tục về nhà.
Phía trước, một chiếc xe ngựa từ đầu ngõ rẽ vào.
Xe ngựa chậm rãi dừng lại trước cổng Trấn Quốc Công phủ, đúng lúc hai tiểu hài tử cũng đến nơi.
Bé trai nhận ra người đánh xe, đang định lên tiếng gọi thì thấy một nam tử anh tuấn phi phàm, khí chất thanh cao, bước ra từ xe ngựa.
Nhìn bóng dáng quen thuộc mà lại có chút xa lạ kia, bé trai bỗng thấy sống mũi cay cay, nước mắt chực trào, bước nhanh chân ngắn, kéo muội muội chạy tới:
“Cha ơi!”
"Cha! Hu hu…” Bé gái cũng nhận ra nam tử, oa lên khóc, vội vàng chạy theo.
Tiêu Nam Du nhẹ nhàng nhảy xuống xe, hai chân vừa chạm đất, đã bị hai tiểu hài tử ôm chặt lấy.
Hắn nhíu mày cúi đầu nhìn xuống, khi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của bé trai, cả người như bị sét đánh, sững sờ tại chỗ.
“Cha, ôm… Tinh Tinh mệt.” Bé gái ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, giơ hai tay nhỏ xíu trắng trẻo về phía Tiêu Nam Du, muốn được ôm.
Thanh Thạch, thị vệ thân cận của Tiêu Nam Du, đã nhìn thấy hai tiểu hài tử từ lúc dừng xe.
Chính vì thấy nên hắn mới kinh ngạc đến ngây người, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bé trai, há hốc mồm ngồi trên xe, quên cả nhắc nhở Tiêu Nam Du, cũng không kịp ngăn hai tiểu hài tử nhào tới.
“Công, công tử.” Thanh Thạch hoàn hồn, vội vàng nhảy xuống xe, luống cuống chạy đến trước mặt Tiêu Nam Du.
Hắn ta nhìn gần khuôn mặt Tiêu Nam Du, rồi lại nhìn xuống khuôn mặt bé trai, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, hoa mắt chóng mặt, suýt nữa thì ngất xỉu.
Hai khuôn mặt lớn nhỏ này giống nhau như đúc, chẳng khác nào cha con ruột thịt.
Ai nhìn thấy cũng sẽ tin rằng đây là con của Tiêu Nam Du.