Phu Quân Hư Hỏng Thật Rồi

Chương 3: Nịnh nọt

Thẩm Thư Dao ăn hai miếng điểm tâm, trong miệng ngọt đến phát ngấy bèn vội vàng uống một ngụm trà, đợi uống hết một chén trà, bụng cũng đã no rồi. Nàng cầm khăn lau khóe miệng, định quay về ngủ nướng, nhưng vừa đứng dậy đã thấy Hiểu Vi vội vàng bước vào.

Đứng trước mặt nàng bẩm báo: "Triệu mụ mụ bên cạnh phu nhân đến, mời người qua đó."

Sắc mặt Thẩm Thư Dao hơi thay đổi, giọng nói lạnh nhạt: "Ta biết rồi, sẽ qua ngay."

Phu nhân trong miệng Hiểu Vi, chính là mẹ của Tạ Ngật, là mẹ chồng Lâm thị của nàng. Mời nàng qua đó thì không có gì đáng nói, nhưng vấn đề là Tạ Ngật vừa mới rời khỏi chỗ Lâm thị, sau lưng liền cho người mời nàng qua đó khiến nàng không thể không suy nghĩ nhiều.

Mẹ con bọn họ đang bàn tính chuyện gì sau lưng nàng?

Lúc Thẩm Thư Dao mới vào Tạ phủ, Lâm thị không thích nàng, thứ nhất là vì danh tiếng của nữ quyến Thẩm gia không tốt, thứ hai là vì hai người không môn đăng hộ đối.

Tạ phủ là danh môn vọng tộc, tổ phụ của Tạ Ngật từng làm tể tướng, được thờ phụng trong Thái Miếu, cha hắn tuy tầm thường nhưng Tạ Ngật lại rất xuất sắc, tuổi còn trẻ đã là Thiếu khanh Đại Lý Tự, lại được Hoàng thượng coi trọng, tiền đồ vô lượng, sắp sửa phong hầu bái tướng.

Nhưng một vị quý công tử như vậy lại cưới nữ nhi của một võ tướng, làm sao Lâm thị có thể không tức giận. May Thẩm Thư Dao sau khi gả vào Tạ phủ đã quán xuyến mọi việc đâu ra đấy, không hề giống như lời đồn bên ngoài, Lâm thị cũng nguôi giận phần nào, bây giờ đối xử với nàng ôn hòa, không làm khó nàng, vậy hôm nay bà mời nàng qua đó là vì chuyện gì?

Thẩm Thư Dao vừa đi vừa nghĩ, suy nghĩ cả đoạn đường cũng không ra kết quả, bỗng nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng, đột nhiên nhớ đến chuyện nhìn thấy lúc giữa trưa.

Bước chân hơi khựng lại, khuôn mặt xinh đẹp mất đi vài phần huyết sắc.

Trưa nay khi về phủ, từ xa nàng nhìn thấy Tạ Ngật đang nói cười vui vẻ với một nữ tử, người đó nàng nhận ra, là hoa khôi Xuân Phong Lâu nổi tiếng khắp kinh thành, cho nên nàng không tiến lên, chỉ liếc nhìn rồi quay về phủ. Nghe nói có người vì gặp mặt hoa khôi mà vung tiền như rác, Tạ Ngật thì hay rồi, không chỉ gặp mặt còn cùng nhau đi dạo, hắn đã tiêu bao nhiêu bạc?

Thì ra hôm nay hắn về sớm là vì chuyện này.

Thẩm Thư Dao lo lắng, nàng còn có thể tiếp tục giả vờ hiền thục được nữa hay không.

Lâm thị ở tại U Liên Uyển cách Lan Viên của nàng một khoảng, đi qua đó mất một chút thời gian, nàng bước đi thong thả không nhanh không chậm. Trên đường gặp hai vị di nương của cha chồng, lại chậm trễ thêm một lúc.

Công công Tạ Quần có hai thϊếp thất, tuổi còn trẻ, vẫn còn xuân sắc. Khi nói chuyện, họ che miệng cười duyên, vẻ lẳиɠ ɭơ cùng với ánh mắt xem kịch vui của họ đương nhiên Thẩm Thư Dao nhìn thấy. Điều này càng khẳng định phỏng đoán của nàng, Lâm thị tìm nàng, e rằng không phải chuyện tốt. Nàng cũng lười so đo với họ, dù sao hai vị di nương này cũng không có con cái, mà tương lai của Tạ phủ là do Tạ Ngật quyết định, sẽ có lúc họ đến lấy lòng nàng.

Nha hoàn canh giữ U Liên Uyển thấy người đến lập tức vội vàng vào báo cáo, khi nàng bước vào cửa liền thấy Lâm thị ngồi trên ghế tươi cười chào đón nàng.

"Mau lại đây, vừa mới có Long Viên thắng tuyết, lại đây thưởng thức."

Không đánh người đang cười, Lâm thị nhiệt tình như vậy, nàng không tiện từ chối, nếu truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của nàng. Thẩm Thư Dao mỉm cười hành lễ đúng mực rồi mới ngồi xuống.

Lâm thị thấy vậy, rất hài lòng.

"Trà này mới đưa đến lúc trưa nên ta lập tức cho người mời con đến đây, mau, nếm thử xem."

"Mẫu thân nhớ đến con, con rất vui mừng."

Cảnh tượng khách sáo hàn huyên nhiệt tình như vậy Thẩm Thư Dao đã diễn một năm nên vô cùng thành thạo. Ngay cả nụ cười trên môi cũng là luyện tập trước gương, không tìm ra một chút sai sót nào. Chỉ là bản thân nàng cảm thấy nụ cười có chút giả, nhưng không sao, người khác không nhìn ra là được.

Nàng bưng chén trà lên nhấp một ngụm, sau đó mắt sáng lên, khen ngợi: "Thanh đạm mà không mất hậu vị, dư vị thơm ngát, trà ngon."

Sau khi thưởng thức xong cũng không quên nịnh nọt Lâm thị: "Trà ở U Liên Uyển đúng là ngon, mỗi lần đến đây con đều được hưởng lộc."

Lâm thị bị nàng nói đến mức vui vẻ, cười cong cả lưng, nói miệng nàng ngọt ngào, khéo léo lấy lòng người. Tiếng cười dần nhỏ lại, Lâm thị ngừng lại một chút rồi nói: "Các con quả nhiên là phu thê, lời nói ra đều giống hệt nhau."