Nuôi Thái Tử Làm Ngoại Thất, Ta Tiêu Tốn Vạn Lượng Hoàng Kim

Chương 1.3: Tuyết đêm mê hoặc

Tiếng kêu cứu mạng của Phùng Ngọc vang lên thảm thiết, tựa như heo bị chọc tiết. Đám gia nhân của Phùng phủ canh ngoài học đường nghe thấy liền hoảng sợ, quên cả quy củ mà lao vào trong.

Hai người hầu áo xanh quỳ "thịch" xuống trước mặt Thẩm Quân Hy, nước mắt giàn giụa, không ngừng cầu xin: “Tiểu Hầu gia, xin ngài tha mạng! Công tử nhà chúng nô tài mà có mệnh hệ gì, chúng nô tài cũng không còn đường sống. Cầu xin tiểu Hầu gia mở lượng hải hà!”

“Cầu xin tiểu Hầu gia khoan hồng độ lượng!”

Tiếng khóc lóc ồn ào khiến Thẩm Quân Hy nhíu mày khó chịu, khẽ xoa thái dương, buông ra một chữ lạnh lùng: “Cút!”

Hai người hầu không dám nấn ná thêm, run rẩy bò dậy đi cứu Phùng Ngọc, kẻ vừa bị nàng đá văng xuống hồ nước gần giá nghiên mực.

Thẩm Quân Hy ngửa cổ uống một ngụm rượu, từng bước tiêu sái bước đi. Khi nàng đi ngang qua chỗ Tiêu Thần, một bàn tay gầy guộc, xương khớp rõ ràng bất ngờ níu lấy vạt áo nàng.

Nàng cúi đầu nhìn.

Là Tiêu Thần.

Thiếu niên ngước gương mặt lạnh lẽo lên nhìn nàng, đôi môi tái nhợt khẽ cử động: “Tiêu Thần đa tạ tiểu Hầu gia cứu giúp.”

Dưới ánh tuyết rơi dày tựa màn che, gương mặt hắn hiện lên nửa thanh thoát như thần tiên, nửa lại ướt đẫm máu đỏ, vừa dữ tợn, vừa yêu diễm đến lạ thường.

Khoảnh khắc ấy, Thẩm Quân Hy bỗng thấy bóng dáng một cố nhân Liễu Minh Đình. Một cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng, nàng thở dài cười khẽ, dùng một tay nhấc bổng Tiêu Thần lên, vòng qua bờ vai gầy guộc của hắn: “Đêm nay cùng ta cạn một chén rượu, tiêu tẫn vạn cổ sầu!”

Nhìn theo bóng dáng hai người khuất dần trong màn tuyết trắng, đám học sinh trong giảng đường mỗi người đều ngây ra như phỗng.

Trương Lâm Phong đang lạnh lùng đứng nhìn đám gia nhân cứu Phùng Ngọc từ dưới hồ nước băng, đột nhiên lẩm bẩm: “Chậc… Chẳng lẽ Tiêu Thần có thể bò lên giường của Thẩm tiểu Hầu gia sao?”

Lời này vừa thốt ra, Hà Du đã cười nhạt, đầy khinh miệt: “Ai mà không biết Thẩm tiểu Hầu gia lâu nay ở Tàng Kiều Lâu, nơi đó chẳng thiếu hoa nương và kẻ phong trần. Nghe đồn hắn chơi đủ loại rồi, không ngờ hôm nay lại chuyển sang thú vui mới, thú vị thật.”

Phụ thân hắn ta là Lại Bộ Thượng Thư, lời nào hắn ta cũng dám nói ra được.

Con trai trưởng của Đại học sĩ Nội các là Lý Miểu cười nham hiểm: “Tiểu Hầu gia mà chơi chán, chúng ta cũng nên thử xem. Hoàng tử da thịt non mịn, tư vị hẳn không tệ chút nào!”