Nghiên mực lăn tròn trên mặt tuyết, cuối cùng đập vào đôi giày thêu cẩm văn của một người mới đến.
Đôi giày ấy thuộc về Thẩm Quân Hy, Thẩm tiểu Hầu gia vang danh kinh thành. Trong tay nàng cầm một hồ rượu ngon, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Phùng Ngọc, đôi môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai: “Hôm nay, ngươi đúng là không có mắt.”
Dưới đôi mày kiếm sắc bén, ánh mắt sâu thẳm tà mị của nàng tỏa ra hơi lạnh bức người, khiến sống lưng Phùng Ngọc ướt đẫm mồ hôi.
Dẫu vậy đôi mắt nàng lại đẹp tựa hồ thu, đầy mê hoặc khiến người khác khó lòng dời mắt. Thẩm tiểu Hầu gia vốn nổi danh phong lưu tiêu sái, dung mạo khuynh thành, khiến bao thiếu nữ hoài xuân tương tư.
Thấy nàng xuất hiện, Phùng Ngọc như chuột thấy mèo, run rẩy cúi đầu nói lắp: “Tiểu… Tiểu… Tiểu Hầu gia! Tiểu nhân không biết ngài đã trở về, mạo phạm, mạo phạm! Mong tiểu Hầu gia bao dung tha lỗi!”
Hắn ta lập tức quỳ xuống, dùng chính chiếc áo gấm của mình lau sạch vết bẩn trên giày nàng.
“Cút xa một chút!”
Thẩm Quân Hy khẽ nhíu mày, bực dọc đá mạnh vào người hắn ta. Một cú đá khiến Phùng Ngọc văng xa, rơi thẳng vào giá nghiên mực bên cạnh. Lớp băng chưa đông cứng hoàn toàn vỡ tung, “Xoảng!” một tiếng, hắn ta rơi thẳng vào động băng, miệng gào cứu mạng.
Đám học sinh đứng trên hành lang lặng người, hít sâu một hơi khí lạnh. Không ai dám nhúc nhích, chỉ có ánh mắt kinh hoàng dõi theo nàng.
Thẩm Quân Hy là người như thế nào?
Ai trong kinh thành mà không biết đến Thẩm tiểu Hầu gia?
Nàng là đệ nhất phong lưu, ăn chơi trác táng, danh tiếng vang xa khắp kinh thành!
Là người từng dùng nắm đấm đập tan Vạn Tùng Trường Thi, dùng chân đá sập Đông Lâm Hoàng Gia Võ Quán!
Tổ phụ nàng là Khai quốc Tướng quân, chiến công hiển hách, phong hàm "Trấn Quốc An Bang Hầu". Hai vị thúc bá từng vang danh biên cương, đều đã vì nước hy sinh, chết trận sa trường.
Phụ thân nàng do bệnh tật giày vò, không thể nối dõi thêm. Thẩm Quân Hy chính là độc đinh duy nhất của phủ An Bang Hầu, dòng dõi trung liệt trấn giữ quốc gia.
Ba tháng trước, nàng vừa hồi kinh đã được Thánh Thượng đích thân ban cho "Miễn tử kim bài". Với kim bài ấy, chỉ cần không phạm tội phản quốc, cả đời này nàng muốn sống ngông cuồng thế nào cũng được! Ai dám trêu vào?
Chẳng ngoa khi nói, nếu hôm nay "lỡ tay" đá chết Phùng Ngọc, cùng lắm nàng chỉ bị mang tiếng là kẻ hung bạo, tuyệt nhiên không ai dám xử phạt gì hơn!