Đào Tự đã chết. Không ai vì nàng mà đau lòng, chỉ có những người biết chuyện mới âm thầm tiếc thương, cảm thán cuộc đời nàng bi kịch.
Chu Công Ngọc biết Tiểu Mãn không oán hận Đào Tự vì đã đối xử lạnh nhạt với nàng. Trái lại, nàng thường kể về những điều tốt đẹp mà Đào Tự đã làm cho mình, dù đôi lúc như đang tự lừa dối chính mình.
“Cuối cùng bà cũng đẩy ta lên bờ. Bà không muốn ta chết. Công Ngọc ca ca, mẫu thân ta không xấu như người ta nói. Bà chỉ là quá đáng thương.” Giọng Tiểu Mãn yếu ớt, nói xong lại ho khan.
Chu Công Ngọc không đáp, chỉ chỉnh lại áo choàng cho nàng.
Người khác không biết sự thật, nhưng hắn thì biết nhiều hơn, thậm chí còn hơn cả Tiểu Mãn.
Đào Tự có thực sự muốn gϊếŧ nàng không, Công Ngọc không thể chắc chắn. Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc nàng suýt mất mạng, lòng hắn lại nặng nề như bị đè bởi một tảng đá.
Tiểu Mãn tính tình tốt, lúc nào cũng tươi cười, lời nói còn mang nét trẻ con ngây thơ. Có lẽ vì thế, nhiều người thực sự coi nàng như một đứa trẻ không hiểu gì cả.
Nhưng Chu Công Ngọc biết nàng không hề ngốc, thậm chí có phần như người khôn giả khờ.
Đào Tự không thể nói là đáng giận, chỉ là quá đáng thương, nàng lại hiểu rõ điều này hơn ai hết.
Bầu trời âm u, gió lạnh thổi khiến lá khô run rẩy. Tiểu Mãn hít mũi, nói:
“Uống thuốc trị phong hàn nhiều ngày rồi, thật là đắng quá.”
“Ta còn tưởng muội đã quen rồi.”
Khương Tiểu Mãn rũ mi, hàng lông mi dài đậm như lông chim phủ xuống, tạo bóng mờ trên đôi mắt sáng.
“Thứ không tốt sao có thể quen được? Nhưng ta cũng chẳng có cách nào, chỉ đành chịu đựng.”
Chu Công Ngọc đưa đường hồ lô và một bao đường mạch nha cho nàng.
“Uống xong thuốc ăn vài viên đường sẽ đỡ hơn. Không uống thuốc thì bệnh không khỏi được.”
Nhận lấy đường hồ lô, nàng bóc lớp giấy dầu, lộ ra những quả màu đỏ tươi phủ đường trong suốt. Cắn một miếng, vị chua khiến lông mày nàng nhíu lại, nước mắt lập tức trào ra không kìm được.
Chu Công Ngọc lấy lại đường hồ lô, rút khăn tay đưa cho nàng.
“Chua thế này đừng ăn, lần sau ta mang loại khác cho muội.”
Nước mắt vẫn lặng lẽ rơi, nhưng Tiểu Mãn lại an tĩnh không nói gì.
Chu Công Ngọc định mở miệng an ủi, nàng đã cất lời:
“Tuyết Lưu nói, đến Đông Chí sẽ có hội đèn l*иg, đủ loại đèn, có cả đèn hình con thỏ nữa.”
Nàng cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng sự háo hức không thể che giấu.
Lớn đến thế này, nàng chưa bao giờ được ra khỏi phủ.
Thế giới bên ngoài náo nhiệt thế nào, nàng chỉ có thể nghe kể lại qua miệng người khác.
Chu Công Ngọc biết Khương Hằng sẽ không đồng ý cho Tiểu Mãn ra ngoài, nhưng vẫn để lại cho nàng chút hy vọng:
“Ta sẽ giúp muội hỏi Thừa Tướng. Nếu ông ấy đồng ý, năm nay ta dẫn muội ra ngoài, được không?”
Hai má Khương Tiểu Mãn đỏ ửng, như một lớp phấn hồng lan tỏa. Nàng cười rạng rỡ, như thắp sáng cả không gian tăm tối.
“Thật sao? Tốt quá!”
...
Trên đường hồi cung, người hầu A Tứ đi cạnh Chu Công Ngọc, đã biết không ít sự tình, bèn nói:
“Nhị tiểu thư tướng phủ thật đáng thương. Không biết khi nào Đại cô nương mới khỏi bệnh, đúng là tạo nghiệt mà.”
Chu Công Ngọc vén màn xe, nhìn bầu trời âm u, nhớ đến khi hỏi bệnh tình của Khương Nguyệt Phù, Khương Hằng đã nói:
“Chỉ ít lâu nữa là Nguyệt Phù sẽ được cứu. Người bên kia báo rằng Tấc Hàn Thảo đã tìm được, chỉ cần qua thêm một tháng, sức khỏe Nguyệt Phù sẽ tốt hơn. Chuyện này người không cần lo lắng.”
Khương Hằng luôn muốn hắn thân thiết với Khương Nguyệt Phù, cũng mong nàng trở thành Thái Tử Phi. Nếu nàng qua đời, mọi thứ sẽ khó giải quyết hơn. Việc tìm được thuốc cứu chữa coi như là chuyện tốt.
Nhưng không biết vì sao, hắn lại nghĩ đến vết sẹo trên cánh tay Tiểu Mãn. Nếu Khương Nguyệt Phù khỏe lại, Tiểu Mãn sẽ không cần làm thuốc dẫn nữa, vậy Khương phủ sẽ đối xử với nàng thế nào? Gửi nàng đến thôn trang xa xôi, hay gả đại cho một ai đó?
Chu Công Ngọc cảm thấy lòng mình nặng nề, như có thứ gì đó kéo trĩu xuống. Hắn khẽ nói:
“Hôm nay bầu trời nặng trĩu, chắc trời sắp mưa.”
A Tứ đáp:
“Chẳng phải vừa mới mưa sao? Sao lại sắp mưa nữa?”
Chu Công Ngọc hỏi:
“Huệ Phi sức khỏe thế nào?”
“Hồi điện hạ, Thánh Thượng luôn túc trực bên cạnh Huệ Phi. Ngoài ngự y, người còn mời không ít danh y trong dân gian. Gần đây sức khỏe của Huệ Phi đã chuyển biến tốt.”
Nghe vậy, hắn chỉ nhếch môi cười nhạt. “Tốt lên rồi thì mẫu hậu ta hẳn là không vui đâu. Hôm nay không cần đến cung thăm bà ấy. Đừng để bà lại gây chuyện, nếu bị Phụ Hoàng phát hiện, ta cũng không bảo vệ nổi.”
Ngón tay thon dài của hắn khẽ bóp nhẹ vùng giữa chân mày, trông mỏi mệt vô cùng.
A Tứ đáp:
“Vâng.”
...
Trong Tướng phủ, Tịnh Lan Viện.
Khương Nguyệt Phù ngồi trước cửa sổ chăm sóc hoa cỏ, Trình Đinh Lan và Khương Trì cũng ở đó. Vài tỳ nữ đứng bên cười nói vui vẻ, cả không gian tràn ngập tiếng cười đùa.
“Nhị hoàng tử vừa rời đi ạ.”
Một tỳ nữ bước vào báo tin. Trình Đinh Lan nghe xong, nụ cười trên mặt dần biến mất.
“Lại đi gặp con bé đó sao?”
“Chúng nô tỳ không dám đi theo Nhị hoàng tử, nhưng ngài ấy đi ra từ hành lang Tử Đằng, chắc không sai.”
Trình Đinh Lan là tiểu thư khuê các chính hiệu, cử chỉ nhã nhặn đoan trang. Dù trong lòng không vui, nàng chỉ để sắc mặt trầm xuống, không nói lời nào khó nghe.
“Thôi, nó chỉ là một đứa nhỏ không hiểu chuyện. Nhị hoàng tử còn trẻ, thấy nó đáng thương nên quan tâm vài phần. Nguyệt Phù mới là Thái Tử Phi tương lai. Nghĩ đến mẹ nó thôi đã cũng chẳng cần chấp nhặt với nó làm gì.”
Khương Nguyệt Phù vẫn chăm chú vào hoa cỏ, không buồn ngẩng lên.
Nhưng Khương Trì thì khác. Hắn như bị kích động, đột nhiên bật dậy, giận dữ nói:
“Ta thấy nó giả đáng thương để quyến rũ tỷ phu! Sao có thể không so đo? Nếu không nhờ tướng phủ, nó và Đào Tự làm gì có được vinh hoa phú quý hôm nay? Ăn mặc không thiếu thứ gì, giờ còn đến trước mặt tỷ phu làm trò. Con tiện nhân đó chỉ muốn bôi nhọ thanh danh tỷ tỷ. Đợi tỷ tỷ khỏe lại, chúng ta phải ném nó ra khỏi phủ!”
Khương Nguyệt Phù ngừng tay, híp mắt nhìn cậu em trai mình.
“Câm miệng! Ai dạy ngươi nói những lời như vậy?” Trình Đinh Lan vỗ mạnh một cái vào sau đầu Khương Trì, khuôn mặt đầy giận dữ. “Con ở Thái Học hằng ngày học được những thứ gì thế? Nói năng thô lỗ như thế, đúng là làm mất mặt cha con. Ta xem ra ngày thường quá dung túng con, mới khiến con thành ra ngang ngược kiêu ngạo như vậy. Khương Tiểu Mãn dù sao cũng là một nữ tử, lại còn là muội muội của con. Dù con không ưa con bé đó, cũng không được thốt ra những lời ác ý, thiếu bao dung. Những lời này, ta không muốn nghe thêm lần nào nữa.”
Trình Đinh Lan vốn luôn dịu dàng, lời nói lúc nào cũng nhẹ nhàng, nay lại hiếm khi nổi giận, đặc biệt là khi trách mắng Khương Trì.
Khương Trì tuổi còn nhỏ, nói ra những lời đầy lý lẽ nhưng lại cay độc, điều này đủ thấy trong phủ có không ít kẻ nhiều chuyện đã ảnh hưởng đến hắn.