Thập Niên 80: Pháp Sư Phương Đông Bạo Phú

Chương 2

Nhưng hôm nay, cậu con út cưng chiều ấy lại chọc giận cả nhà. Bố anh, Nhan Giải Phóng, giận đến mức tháo thắt lưng, lôi ra chỉ thẳng vào mặt anh mà quát:

“Mày đúng là ăn no rửng mỡ! Không biết thân biết phận! Cơ hội mà người khác cầu còn không được, mày lại muốn từ chối. Mày định lấy mạng tao sao?”

Vừa mắng, ông vừa vung thắt lưng, miệng lớn tiếng: “Đừng ai can tôi! Hôm nay tôi phải đánh chết thằng nhãi này để khỏi phải tức chết!”

Anh rể Ngô Đông Phương nhanh trí, lập tức ôm lấy bố vợ, nhỏ nhẹ khuyên nhủ:

“Bố, bố đừng nóng. Nhan Thừa từ nhỏ vẫn luôn ngoan ngoãn, chắc chắn phải có lý do.”

Cả nhà lúc này mới hoàn hồn, vội vàng vào cuộc can ngăn. Cơn giận của Nhan Giải Phóng mới dần hạ xuống.

Nhan Thừa vội nép sau lưng mẹ, lí nhí lên tiếng:

“Không phải lỗi của con… Con đâu có biết mình đứng thứ ba toàn khoa mà cũng bị chọn đi du học. Dù sao con cũng không muốn đi.”

Nghe đến đây, mẹ anh, Lý Đại Nữu, lập tức túm lấy tai con, mắng như tát nước:

“Con nghe mình nói gì không? Con không muốn đi, thế lúc nộp đơn xin đi du học thì làm gì? Con có biết cơ hội này quý giá thế nào không?”

Anh rể Ngô Đông Phương lúc này cũng lơ là, để bố vợ thoát khỏi vòng tay. Nhan Giải Phóng liếc nhìn con rể, nghiến răng nghiến lợi:

“Không muốn đánh cũng phải đánh một trận!”

Cả nhà tức giận cũng không lạ, bởi cơ hội này trong mắt mọi người là điều may mắn lớn lao nhất đời.

Nhan Thừa bị ăn mấy roi dây lưng, đau đến mức hét ầm ĩ. “Hu hu hu~ Ông ơi, bà ơi! Mau đến cứu con, bố sắp đánh chết con rồi!”

Cuối cùng, chị cả Nhan Như Hoa không chịu nổi, bảo chồng mau kéo mọi người ra:

“Đánh cũng đánh rồi, chuyện cũng đã thành ra như thế, đừng làm to nữa. Mọi người ra ngoài đi, để con hỏi chuyện thằng Thừa.”

Lời của chị cả Nhan Như Hoa trong nhà rất có trọng lượng. Ở xưởng dệt, chị làm cán sự công đoàn, nói năng đâu ra đấy.

Nghe chị cả đã lên tiếng, Nhan Giải Phóng và Lý Đại Nữu bình tĩnh lại, chỉ vào Nhan Thừa, giọng vẫn còn tức tối:

“Ra ngoài ăn cơm đi. Nó mà còn không nghĩ thông, gây chuyện nữa thì khỏi ăn luôn, để đói mà biết sợ. Nó no quá rồi nên mới rảnh sinh nông nổi như thế!”

Anh rể Ngô Đông Phương hiểu ý, liền theo mẹ vợ vào bếp làm cơm, tiện tay đóng cửa lại, không để hàng xóm đến xem trò cười.

Chỉ có chị ba Nhan Như Kim vẫn bận bịu tìm việc ở ngoài, chẳng màng chuyện trong nhà.

Chị ba đã chịu khổ ở quê hơn chục năm, giờ nhìn qua trông già hơn tuổi thật. Gương mặt chị đầy vẻ khắc khổ, đôi mày lúc nào cũng cau lại, chẳng mấy khi thấy chị thư thái hay mỉm cười.

Nhan Như Hoa dẫn Nhan Thừa về phòng riêng của anh. Vừa vào phòng, chị đã lôi quần anh xuống.

Nhan Thừa hoảng hốt giữ chặt quần, hét lên:

“Chị, em lớn rồi, giữ thể diện cho em với! Đừng có cởϊ qυầи em ra!”

Nhan Như Hoa lườm anh một cái, vừa lấy lọ dầu xoa bóp ra vừa cười nhạo:

“Hứ! Từ nhỏ đến lớn chị thay tã, dọn vệ sinh cho em không biết bao nhiêu lần, còn ngủ chung đến năm em ba tuổi. Mau lên, ngoan ngoãn chút, không thì lại ăn đòn bây giờ!”

Nhan Thừa bị ép nằm xuống giường, còn Nhan Như Hoa thì ra tay mạnh mẽ. Mỗi lần xoa bóp, ag đau đến mức gào ầm lên.

Ngoài bếp, Ngô Đông Phương vừa làm việc vừa nghe tiếng em vợ hét, lòng vui như mở hội.