Lúc này, Lý Nhứ cũng mang nước vào.
Tiểu Uyển lập tức chỉ dẫn: “Nhúng khăn vào nước mát rồi đắp lên trán chúng. Sau đó cởϊ áσ, dùng nước lau khắp người chúng. Quan trọng nhất bây giờ là phải hạ nhiệt cho chúng.”
Hai đứa trẻ sốt quá cao, nếu không hạ sốt ngay thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Lý Nhứ làm theo, từng động tác như người máy, còn Tiểu Uyển đi tới bên cạnh cha mình.
Nàng nhẹ nhàng kiểm tra đầu gối hắn, dùng tay bóp nhẹ. Trần Đại Sơn nhịn không được mà rên lên đau đớn, mặt tái đi thấy rõ.
“Không nặng lắm, chỉ bị xương nứt và khớp lệch thôi. Nhưng cần phải nắn lại ngay rồi cố định, qua một thời gian sẽ tự lành.”
Nàng đưa hai thanh gỗ cho hắn: “Cha cắn lấy, sắp tới sẽ rất đau. Cố gắng chịu một chút nha.”
Dù ngờ vực, Trần Đại Sơn vẫn làm theo, há miệng ngậm chặt miếng gỗ.
Tiểu Uyển vén ống quần cha lên, nhìn thấy rõ khớp chân đã bị lệch nghiêm trọng.
Đây không phải lần đầu nàng xử lý trường hợp như thế này nên mọi động tác đều rất thành thạo. Nàng xoa hai bàn tay để làm ấm, sau đó đặt lên chỗ bị lệch, dùng lực…
“Rắc!” Một tiếng khớp trở lại đúng vị trí vang lên.
Trần Đại Sơn đau đến mức suýt ngất. Hắn cắn chặt thanh gỗ, cả người run lên bần bật, mồ hôi toát ra đầm đìa trên trán.
Sau khi nắn xong, Tiểu Uyển dùng hai thanh gỗ ép hai bên chân cha rồi lấy dây thừng buộc cố định lại.
Xong xuôi, nàng quay lại giường giúp Lý Nhứ chăm sóc hai đứa nhỏ.
Hết thay nước, nhúng khăn, lau người…
Chưa đầy nửa tiếng sau, nhiệt độ cơ thể hai đứa nhỏ đã giảm xuống.
Lý Nhứ thở phào, mệt mỏi ngồi phịch xuống giường.
Tiểu Uyển cũng hoa mắt mà suýt ngã. Nàng vịn vào tường, ngồi tựa xuống để nghỉ ngơi.
Lý Nhứ chăm chú nhìn nàng, ánh mắt đầy vẻ phức tạp.
Sao hôm nay Tiểu Uyển lại... có gì đó khác với trước đây vậy nhỉ…?
Từ nhỏ, Trần Tiểu Uyển đã ít nói, nếu có mở lời cũng chỉ cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt người khác.
Nàng rất ngoan, cha mẹ bảo làm gì, nàng đều làm nấy.
Nhưng bây giờ, nàng như biến thành một con người khác.
Ánh mắt Lý Nhứ đầy vẻ khó hiểu, Trần Tiểu Uyển cảm nhận được điều đó. Nàng biết sự thay đổi này quá đột ngột nhưng tình huống lúc này đã không cho phép nàng cân nhắc nhiều hơn.
Trong ký ức của nguyên chủ, nàng là một người không có chủ kiến, nhút nhát và khép kín. Vì lúc nhỏ vô tình bị thương ở đầu nên trên mặt có một vết sẹo khiến nàng luôn tự ti. Trước mặt người khác, nàng thường cúi đầu, cố che đi vết sẹo trên khuôn mặt mình.
Ngồi trên giường đất, Trần Tiểu Uyển liếʍ đôi môi khô nứt, giọng khẽ khàng: “Cha, mẹ, con vừa trải qua một giấc mơ dài. Trong mơ, con học được rất nhiều điều nhưng giờ con cũng không biết bắt đầu từ đâu.”