Cá Mặn Hoà Thân

Chương 4

Người cầu cứu đã đến trước cửa, gọi một tên thị vệ, vội nói: “Mau đi bẩm với Tề Vương nhà ngươi, nói rằng bệ hạ bị Đỗ đại nhân chọc giận, vừa mới hạ lệnh, muốn trừng trị ông ta thật nặng!”

Vì quá vội vàng, người kia không kịp hạ thấp giọng.

Những lời này xuyên qua cánh cửa, rơi thẳng vào trong phòng.

——Cơ hội để bù đắp tiếc nuối, chính là hôm nay!

Tim Tống Minh Trĩ đập nhanh như muốn bật ra khỏi l*иg ngực.

Hắn vểnh tai lên, háo hức chuẩn bị chứng kiến lịch sử, nhưng không ngờ lại nghe thấy…

Mộ Yếm Chu hạ thấp giọng, nói với hắn: “Ra ngoài bảo với người kia rằng ta vừa tái phát bệnh cũ, hiện giờ đang nằm liệt giường, nhất thời không thể tỉnh lại được.”

Tống Minh Trĩ: “…… Nằm liệt giường?”

Hắn lập tức ngẩng đầu, khó tin nhìn Mộ Yếm Chu.

Điện hạ làm sao lại có thể nói dối.

Mộ Yếm Chu đang “nằm liệt giường”: “Khụ khụ khụ…”

Y khẽ hắng giọng, hơi chột dạ mà dời mắt đi chỗ khác.

Phía sau Mộ Yếm Chu…

Tiểu đồng lập tức phấn chấn hẳn lên: “Người xem, ta đã nói mà!”

Tống Minh Trĩ: “?”

Mọi chuyện dường như có gì đó không ổn.

Còn chưa đợi Tống Minh Trĩ kịp phản ứng, ngoài hỉ phòng đã có thị vệ bước tới, lấy lý do ồn ào quá đáng, ảnh hưởng đến việc tĩnh dưỡng của Tề Vương mà khuyên bảo và đưa người đi nơi khác.

Khoan đã, đợi đã nào!!!

Ám vệ không được phép bàn luận chuyện triều chính.

Nhưng lúc này, Tống Minh Trĩ cuối cùng không nhịn được nữa, kinh ngạc đến mức thốt lên: “Tối nay điện hạ không vào cung sao?”

Mộ Yếm Chu xoa xoa vai.

Y đặt cây trâm vàng xuống, thản nhiên nói: “Vào cung làm gì? Đỗ đại nhân thẳng tính, ngày nào chẳng khiến phụ hoàng nổi giận, hôm nay chắc cũng chẳng phải chuyện gì to tát.”

Đỗ đại nhân quả thực là người chính trực, thường xuyên khiến vị hôn quân kia không vui.

Nhưng, nhưng mà…

Tống Minh Trĩ cố gắng đè nén cú sốc, mang theo chút hy vọng cuối cùng, nhắc nhở Mộ Yếm Chu: “Nhưng thưa điện hạ, người bên ngoài vừa nói, bệ hạ lần này muốn trừng phạt Đỗ đại nhân thật nặng. Nếu ông ấy xảy ra chuyện gì thật… triều đình nhất định sẽ dậy sóng, điện hạ không lo sao?”

Mộ Yếm Chu chớp chớp mắt nhìn hắn.

Trong lòng Tống Minh Trĩ bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Hắn thử thăm dò, gọi một tiếng: “Điện hạ?”

“Xì, đau đầu quá…”

“?”

Gió đêm lùa qua cửa sổ.

Tấm rèm châu trước giường đung đưa.

Mộ Yếm Chu ngồi xuống bên giường, đưa tay xoa trán.

Cuối cùng, y lười biếng nói: “Chuyện triều đình, cái này phức tạp hơn cái kia, ta vẫn nên đừng xen vào thì hơn.”

Tề Vương và Đỗ đại nhân vốn là thầy trò tri kỷ, danh tiếng lưu truyền muôn đời.

Tống Minh Trĩ không khỏi kinh ngạc đến mức cứng họng: “Vậy Đỗ đại nhân phải làm sao?”

“Ta cũng không rõ hôm nay Đỗ đại nhân đã phạm phải chuyện gì, nhưng lúc này… cơn giận của phụ hoàng chắc chắn vẫn chưa nguôi,” Mộ Yếm Chu thở dài một hơi, chậm rãi lắc đầu, “Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, ta vẫn nên tránh mặt thì hơn.”

Nói rồi, y quay lại, nhìn thẳng vào mắt Tống Minh Trĩ, nghiêm túc nói: “Vậy nên, cứ để vậy đi.”

Cứ để vậy đi.

Tống Minh Trĩ: “???”

Sở Văn Đế từng xoay chuyển càn khôn, dựa vào chính sự can đảm làm những điều người khác không dám làm. Điện hạ cho dù không cứu Đỗ đại nhân, cũng tuyệt đối không thể là vì sợ phụ hoàng nổi giận.

“Huống chi,” Mộ Yếm Chu nghiêng người tựa vào mép giường, cẩn thận phân tích với Tống Minh Trĩ: “Phụ hoàng làm như vậy, tự nhiên có lý lẽ của người. Đây vốn không phải chuyện chúng ta nên bận tâm.”

Thiên hạ đều biết, đương kim thánh thượng chìm đắm trong tửu sắc, hôn quân vô đạo, triều chính hoàn toàn bị bè lũ gian thần thao túng.

Người như vậy, có thể có lý lẽ gì?

Bộ não của Tống Minh Trĩ bỗng chốc trống rỗng.

Ngay cả bên tai cũng chỉ còn tiếng ong ong vang lên.

Nguyên chủ vì muốn thoát thân mà đã một ngày một đêm chưa chợp mắt.

Dược tính của hợp hoan hương cũng theo cảm xúc lên xuống mà không ngừng tăng lên.

May mắn thay...

Nguyên chủ từng học võ sơ sơ.

Tống Minh Trĩ lập tức vận nội lực, mạnh mẽ đè nén cảm giác khó chịu trong cơ thể. Còn chưa kịp thở phào, hắn đã nghe Mộ Yếm Chu nói: “Không còn sớm nữa, nghỉ thôi.”

Lời vừa dứt, đã có thị vệ bước vào, mang theo tiểu đồng rời khỏi hỉ phòng.

Chớp mắt, trong phòng chỉ còn lại tiếng nến đỏ cháy, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng tí tách.

“……”

Sự hưng vong của thiên hạ đều gắn liền với Tề Vương.

Không có gì quan trọng hơn cơ thể của điện hạ.

Tống Minh Trĩ chỉ đành cắn răng đáp: “Vâng, điện hạ.”

Dưới màn lụa uyên ương, ánh đèn mập mờ.

Mộ Yếm Chu tựa người vào mép giường, chậm rãi khép hờ mi mắt.

Ánh sáng từ chiếc đèn cung đình bọc lụa đỏ hắt ra như màu son, lặng lẽ điểm trên gò má của Tống Minh Trĩ.

Ngũ quan của hắn diễm lệ mà sắc sảo, đôi mày dài nhíu nhẹ…

Lúc này, hắn đã cố gắng đè nén sự nôn nóng trong lòng, nhẹ giọng nói: “Quả thực đã khuya, vậy ta không quấy rầy điện hạ nghỉ ngơi nữa.”

Mộ Yếm Chu nhắm mắt, khẽ cười một tiếng.

Cuối cùng, y chậm rãi đưa ngón tay, gõ nhẹ hai cái lên mép giường.