Tống Minh Trĩ cuối cùng cũng hoàn hồn, ánh mắt rơi xuống lư hương dưới đất.
Với tư cách là một ám vệ, hắn chỉ nhìn thoáng qua liền nhận ra:
Lư hương trước mặt này vốn chứa mê hương từ Tây Vực, loại hương này có dược tính mạnh, tác dụng nhanh, nhưng trên đường đến Trung Nguyên đã bị ẩm mốc và biến chất.
Lòng Tống Minh Trĩ không khỏi nặng nề…
Rõ ràng, “Trĩ công tử” trong lịch sử đã không nhận ra điểm này.
Người đó đã đốt lư mê hương này, chẳng những không trốn thoát được, mà còn vì chuyện này khiến hoàng đế nổi giận, cuối cùng bị hạ chỉ cấm túc trong biệt viện, không bao lâu thì trầm cảm mà chết.
Cũng chính vào ngày hôm nay:
Ân sư của Tề Vương vô tình chọc giận vị hôn quân kia, bị áp dụng hình phạt tàn khốc.
Có người lập tức chạy đến cầu cứu Tề Vương, nhưng lúc đó Tề Vương phủ vì chuyện của nguyên chủ mà rối loạn cả lên. Đợi đến khi tin tức truyền đến tai Tề Vương, ân sư đã sớm ôm hận mà chết.
Triều đình từ đó đại loạn.
Kiếp này sống lại, Tống Minh Trĩ tuyệt đối không muốn tìm đường chết: “Không thể trốn…!”
Tiểu đồng sốc tận óc: “Không, không trốn nữa?”
Công tử đã chuẩn bị lâu như vậy để thoát thân, cớ sao đến phút cuối lại…
Tống Minh Trĩ lập tức khom người, nhặt lư hương dưới đất lên, mở cửa sổ đổ hết thứ bên trong ra ngoài: “Hương liệu đã biến chất rồi.”
Lời vừa dứt, hắn đã hoàn toàn phi tang sạch sẽ, tiện tay đặt lư hương về chỗ cũ.
Tiểu đồng ngẩn ra một chút, vội cúi người đáp: “Vâng.”
Đồng thời nhanh tay nhặt lại chiết hoả tử.
Gã không biết có phải mình hoa mắt hay không…
Hình như trong chớp mắt công tử đã trở nên bình tĩnh hơn nhiều, thậm chí từng cử động cũng trở nên vô cùng dứt khoát.
Nhưng không còn thời gian để nghĩ ngợi thêm.
Giọng của mụ mối ngoài cửa vọng vào phòng: “Trĩ công tử, đã đến lúc chuẩn bị lên kiệu.”
Tiểu đồng đứng dậy, vừa hay thấy...
Tống Minh Trĩ đã đứng trước gương đồng, tiện tay chỉnh lại vạt áo, hoàn toàn khôi phục dáng vẻ thường ngày.
Đồng thời, hắn thản nhiên nói: “Vào đi.”
Tiểu đồng tận mắt chứng kiến tất cả: “……?”
Gã không nhịn được mà dụi mắt thật mạnh.
Không, không thể nào…
Chớp mắt, giờ lành đã đến.
Mụ mối bước vào phòng, phủ khăn hỉ lên đầu Tống Minh Trĩ.
Còn chưa để tiểu đồng kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Tống Minh Trĩ đã thong thả bước ra khỏi phòng.
Tiểu đồng: “Công tử, chờ ta với!”
Nói rồi, gã vội vã đuổi theo.
Trước ngày đại hôn, Tề Vương bỗng tái phát bệnh cũ, hiện đang tĩnh dưỡng, hôn lễ vì thế cũng được giản lược: không có tam môi lục chứng, cũng không cần diễn ra lễ rước dâu hay bái đường.
Kiệu hoa phủ đầy lụa đỏ đi qua con phố dài.
Giữa tiếng chiêng trống rộn ràng, kiệu hoa hướng thẳng đến Tề Vương phủ.
Trong tiếng cười nói râm ran, không ai phát hiện...
Có một người vận hắc y lặng lẽ lẻn vào dịch quán, đem lư hương nhỏ giấu vào tay áo. Sau đó, hắn thúc ngựa nhanh chóng rời đi, vòng qua đám đông, đưa lư hương đến Tề Vương phủ:
“Khởi bẩm điện hạ…”
“Trĩ công tử không đốt hương thoát thân.”
…
Đôi chim uyên ương bằng sứ men màu quấn cổ dưới ánh đèn.
Bức bình phong thêu hoa điểu bằng chỉ vàng chia đôi hỉ phòng làm hai nửa.
Tống Minh Trĩ đầu phủ khăn hỉ, an tọa trên giường, trong không khí vẫn phảng phất một mùi hương ngọt ngào.
Tống Minh Trĩ: “……”
Đây là loại “hợp hoan hương” dùng để “trợ hứng” trong cung điện.
Dưới lớp khăn hỉ đỏ tươi, Tống Minh Trĩ nhíu mày nhẹ.
Đại Sở trước sau trải qua mười bốn đời hoàng đế, ai nấy đều tham da^ʍ háo sắc, duy chỉ có Tề Vương là người trong sạch, không nhiễm bụi trần. Vì vậy, từng có lời đồn rằng y là đồng tính.
Cũng vì thế mà mới có cuộc hôn nhân này…
Nghĩ đến đây, tâm trạng Tống Minh Trĩ lập tức trở nên nặng nề:
Giữ mình trong sạch, không gần nữ sắc, nhất định phải là đồng tính sao?
——Suy bụng ta ra bụng người!
Mụ mối hoàn thành công việc, hành lễ rồi lui khỏi phòng tân hôn.
Chưa được bao lâu, Tống Minh Trĩ đã nghe thấy tiếng huyên náo truyền đến từ đằng xa.
Thời gian gần như trùng khớp.
Tống Minh Trĩ lặng lẽ siết chặt dải lụa đỏ trong tay.
Sau đó, không để lộ chút cảm xúc nào, hắn dặn dò tiểu đồng: “Ra ngoài xem thử bên ngoài có chuyện gì.”
“Vâng, công tử!”
Tiếng bước chân lộp cộp vang lên, truyền qua lớp khăn hỉ đến tai Tống Minh Trĩ. Chỉ một lát sau, tiểu đồng đã quay lại hỉ phòng, bẩm báo: “Bẩm công tử, bên ngoài có người đến Tề Vương phủ, muốn mời vương gia vào cung xin hoàng thượng tha tội.”
“Hình như là thầy của Tề Vương… xảy ra chuyện rồi…”
Tống Minh Trĩ: “!!!”
Lịch sử quả nhiên không sai chút nào.
Tống Minh Trĩ thở một hơi dài.
Hắn nhắm mắt lại, thả lỏng tinh thần, nhẹ giọng như trút được gánh nặng: “Được, ta hiểu rồi.”
Cái chết của ân sư chính là tiếc nuối lớn nhất đời Tề Vương.
Kiếp này sống lại, không có hắn xen ngang quấy rối, điện hạ quả nhiên đã sớm nhận được tin tức. Đời này… hắn cuối cùng cũng có thể ngồi yên nhìn gió nổi mây vần, tận mắt chứng kiến điện hạ làm thế nào để xoay chuyển càn khôn, tung hoành bốn phương, cuối cùng thay đổi lịch sử!