Tạ Thiên Âm vừa ăn xong quả quýt trong lúc mơ màng suy nghĩ, sau đó dùng khăn ướt lau sạch ngón tay.
Đợi đến khi mắt cá chân bớt sưng, cậu được dìu lên tầng hai. Khi đi ngang qua cánh cửa sát phòng mình, cậu liếc nhìn nơi nhân vật chính ở.
Biệt thự này có tổng cộng ba tầng. Tầng ba vẫn giữ nguyên dấu vết của nữ chủ nhân khi còn sống. Sau khi Tạ Vân Hành trở về, Tạ Chí Huy cũng không có ý định thay đổi gì, mà Tạ Vân Hành cũng không muốn phá hỏng những ký ức ấy, nên hai người cùng sống ở tầng hai.
Phòng khách ban đầu ở tầng hai đã được sửa lại, gộp cả phòng làm việc riêng, biến thành một phòng suite vô cùng rộng rãi.
Về phần thiết kế, Tạ Chí Huy không can thiệp, để Tạ Vân Hành tùy ý trang trí. Ông còn cho cậu một khoản tiền lớn để mua sắm bất cứ thứ gì mình thích, đồng thời dứt khoát tuyên bố ra bên ngoài rằng cậu mới là con ruột của mình.
Trước khi Tạ Vân Hành kịp mở lời, học bạ của cậu đã được xử lý xong, thầy giáo giỏi cũng đã được mời đến tận nhà dạy kèm. Ông còn để cậu tự do lựa chọn có muốn trải nghiệm cuộc sống ở trường hay không.
Cảm động bao nhiêu vì tình phụ tử chưa từng có này, về sau cậu lại càng bàng hoàng và khó xử bấy nhiêu vì hiểu lầm.
Nhưng chuyện này cũng thường thôi. Theo kinh nghiệm của Tạ Thiên Âm, nếu không từng bị oan uổng, dường như cũng chẳng xứng làm nhân vật chính.
Vẫn là thích làm phản diện nhất. Việc tốt khó làm, nhưng làm chuyện xấu thì chẳng phải dễ dàng hơn sao?
Tạ Thiên Âm nửa nằm trên chiếc giường mềm mại, vừa huýt sáo vừa tận hưởng cuộc sống hiện đại, bắt đầu lướt web.
Trong điện thoại có mấy tin nhắn từ bạn bè của nguyên chủ, hỏi cậu mấy ngày tới có muốn ra ngoài chơi không.
Trường cấp ba mà nguyên chủ theo học mỗi tháng có bốn ngày nghỉ. Trong cốt truyện, nguyên chủ đã đồng ý lời mời, đồng thời cũng nhân dịp này cho người giúp việc trong nhà nghỉ phép. Sau khi vui vẻ chơi bời xong, cậu chậm rãi mở cửa kho chứa đồ, rồi nhìn thấy Tạ Vân Hành đang bất tỉnh.
Sau khi đá mấy cái vào người thiếu gia thực sự đang mê man, cậu mới gọi 120.
Tạ Thiên Âm trả lời tin nhắn, không thèm xem bạn bè nhắn lại gì, mà mở luôn trò chơi nguyên chủ thường chơi.
424 nghi hoặc: 【Ký chủ, cậu không đi sao?】
Tạ Thiên Âm thản nhiên đáp: 【Tôi phải ở đây để đảm bảo cốt truyện không xảy ra vấn đề.】
Những việc nhàm chán thì chẳng muốn làm.
Đây không phải đang thử thách quy tắc, mà là quy luật cậu đã phát hiện từ lâu.
Cốt truyện diễn ra theo góc nhìn của nhân vật chính, cậu chỉ cần thực hiện các nhiệm vụ quan trọng liên quan đến nhân vật chính là được.
Trong mắt nhân vật chính, vai phản diện như cậu chỉ biến mất ba ngày rồi xuất hiện lại, miễn là kết quả thể hiện đúng như vậy, còn trong ba ngày đó cậu đi đâu, làm gì thì chẳng ai quan tâm, thậm chí không ra ngoài cũng chẳng sao.
Từ đó, cậu bắt đầu có nhiều suy nghĩ khác, muốn xem liệu có thể tận dụng thêm khe hở nào không.
Tạ Thiên Âm là một kẻ theo chủ nghĩa hưởng lạc thuần túy, thích nhất là sống thoải mái. Nhưng đáng tiếc, cá và tay gấu không thể có cả hai.
Làm phản diện thì sẽ chết thê thảm, làm nhân vật chính thì sóng gió không ngừng.
Thế nhưng, cậu lại muốn có cả hai—vừa giữ thân phận phản diện, vừa hưởng thụ kết cục tốt đẹp của nhân vật chính, sướиɠ từ đầu đến cuối.
Không biết có làm được không nữa. Trước khi đạt được mục tiêu lớn này, cậu phải xác định tiêu chuẩn đánh giá của hệ thống nhiệm vụ trước đã.
Hệ thống nhiệm vụ mà cậu kết nối khi đến đây và hệ thống trong đầu cậu là hai chương trình khác nhau.
Cái trước do quy tắc của thế giới quy định, chịu trách nhiệm nghiệm thu công việc.
Cái sau là một phần của sinh mệnh cao cấp gọi là Chủ Thần, đồng thời cũng là cầu nối đưa bọn họ đến thế giới này.
Với tư cách là nhân viên, bọn họ phải hoàn thành nhiệm vụ dưới sự giám sát và hỗ trợ của hệ thống.
Tạ Thiên Âm đã sớm muốn thử giới hạn của hệ thống nhiệm vụ, nhưng 126 giám sát cậu quá chặt, không cho cậu động tay động chân với nhiệm vụ.
Giờ thì kẻ hay mách lẻo kia đi rồi, thế giới rộng mở quá chừng!
【Nghiêm túc ghê, tôi ghi nhớ rồi.】
424 hoàn toàn không biết ký chủ đang tính toán gì, liền ghi chú lại điểm này vào sổ tay làm việc.
Thế giới nhiệm vụ có thể xảy ra sai lệch không xác định, việc giữ vững cốt truyện mới là nhiệm vụ quan trọng nhất của bọn họ.
Điện thoại vang lên tiếng "đinh đông", thông báo có giao dịch.
Tạ Thiên Âm mở ra xem, phát hiện Tạ Chí Huy đã chuyển cho cậu 100.000 tệ.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, giọng của Tạ Chí Huy truyền vào từ bên ngoài.
“Âm Âm, đỡ hơn chút nào chưa?”