Nhân Sinh Phản Diện, Dễ Như Trở Bàn Tay [Xuyên Nhanh]

Quyển 1 - Chương 3: Anh trai nuôi

Luồng thông tin ùa vào, Tạ Thiên Âm nhanh chóng tiếp thu nội dung trong đầu, không chú ý đến việc nhân vật chính làm thế nào để vươn lên, mà nhảy qua các nút thắt để xem lần này mình sẽ "thoát vai" ra sao.

Hừ, bị tai nạn xe thì thôi đi, đằng này lại còn bị xe tải nghiến chết.

Tạ Thiên Âm lắc đầu trong lòng. Cách chết này còn chẳng bằng lần trước bị vạn trùng ăn mòn. Từ khi bắt đầu công việc, cậu đã thử qua đủ kiểu chết khác nhau tám lần, và vẫn thích nhất cái chết gọn gàng kiểu chặt đầu.

Làm phản diện đúng là khổ ở chỗ này, chỉ có thể thoải mái một thời gian ngắn, càng về cuối càng bị hành hạ.

Cuộc sống đã định trước là thất bại như thế này thật khiến cậu cảm thấy mệt mỏi.

Dĩ nhiên, điều đó không có nghĩa cậu chán ghét vai phản diện. Trong mắt cậu, làm phản diện vẫn tốt hơn làm nhân vật chính rất nhiều. Nhân vật chính bị gò bó bởi quá nhiều ràng buộc, hơn hẳn vai phản diện.

Tạ Thiên Âm từ tốn đưa một múi quýt vào miệng, khi vừa cắn vỡ lớp vỏ, nước quýt ngọt ngào tràn đầy khoang miệng, khiến cậu híp mắt đầy mãn nguyện.

Lần này có lẽ sẽ khác trước, vì hệ thống mới chắc chắn không giống như 126, luôn nghiêm ngặt kiểm soát cậu.

126 quản lý quá chặt, khiến cậu không thể vui chơi thoải mái.

Giờ không còn bị kìm kẹp, những ý tưởng trong đầu Tạ Thiên Âm liên tục nảy ra.

Cảm giác chán nản trong lòng biến mất, cậu giống như lần đầu tiên làm nhiệm vụ, hứng thú sắp xếp lại cốt truyện.

Có thể vì hệ thống mới thay thế, độ khó của thế giới này khá thấp, không có yếu tố nguy hiểm nào. Câu đầu tiên 424 nói đã có thể tóm gọn mâu thuẫn giữa cậu – phản diện, và nhân vật chính.

Tuy nhiên, đây không phải một câu chuyện "ôm nhầm con" truyền thống. Mẹ của nhân vật gốc không chủ động đổi con, trong sự kiện này, cả hai bà mẹ đều là nạn nhân.

Nhóm buôn người ban đầu bắt cóc nhân vật gốc ngay khi vừa sinh, lấy lý do đi khám bệnh để mang cậu sang một bệnh viện khác. Ở đó, đồng bọn của bọn buôn người giả làm y tá, trong lúc che chắn đã bắt cóc Tạ Vân Hành. Nhưng khi mẹ Tạ tỉnh lại đột ngột và đòi xem con, gia đình họ Tạ nhanh chóng phát hiện đứa trẻ không còn trong l*иg kính.

Việc tìm kiếm náo động đến mức bọn buôn người không kịp chuyển con đi, liền ác ý tráo đổi con, bế đứa trẻ khác về.

Y tá giả mạo viện lý do trẻ không khỏe cần đi tìm bác sĩ. Trẻ sơ sinh chỉ chênh nhau vài giờ, không khác biệt quá rõ rệt, cộng thêm không có đặc điểm nhận dạng đặc biệt, gia đình họ Tạ dù cảm thấy hơi bất thường nhưng vì đứa trẻ đã được trả lại, mà chăn quấn cũng vẫn là cái ban đầu, nên không nghi ngờ gì.

Nhân vật gốc được đặt tên là Tạ Thiên Âm, tiếp tục ở lại nhà họ Tạ. Còn Tạ Vân Hành bị đưa đi nhiều nơi, cuối cùng bị bán vào vùng núi.

Trong trí nhớ mơ hồ những năm một, hai tuổi, cuộc sống của Tạ Vân Hành không tệ, vì gia đình đó mua anh chỉ để "nối dõi tông đường." Nhưng khi lên hai, em trai ruột của gia đình này chào đời, vị trí của anh tuột dốc không phanh. Ký ức từ nhỏ của anh là làm việc nhà cùng chị gái, món ngon luôn dành cho em trai.

Năm mười tuổi, chị cả bị gả đi để đổi lễ cưới. Năm mười lăm tuổi, khi kết thúc giáo dục bắt buộc, gia đình không chịu chi tiền cho anh học cấp ba, dù điểm thi vào cấp ba của anh rất cao.

Chị hai, lớn hơn anh một tuổi, quyết định bỏ trốn để thoát khỏi số phận bị gả bán. Trước khi rời đi, chị tiết lộ rằng anh là con nuôi, nhưng trước đó không dám nói vì sợ bị đánh. Đến lúc sắp rời đi, chị không còn lo lắng nữa.

Tạ Vân Hành đã nghi ngờ từ trước, vì anh trông không giống người trong gia đình và bị phân biệt đối xử quá rõ. Anh giúp chị hai trốn đi, còn bản thân quay về, kề dao vào cổ em trai, ép buộc bố mẹ nuôi khai ra quê quán của anh.

Đôi vợ chồng này khi mua anh về cũng lo sợ gia đình tìm lại, nên từng hỏi xuất xứ. Họ chỉ biết anh đến từ Nam Thành.

Năm mười lăm tuổi, Tạ Vân Hành cầm theo chút tiền họ đưa, qua nhiều chuyến xe khách, cuối cùng đến được Nam Thành.

Nhưng Nam Thành quá lớn, anh không biết gì về gia đình mình. Dù đã thử nhiều cách, anh vẫn không tìm được ai.