Làm Mỹ Nhân Yếu Đuối Trong Game Vô Hạn

Quyển 1 - Chương 1.1: Phó bản Trường cấp ba Phong Kiều

"Vào rổ chưa?!"

"Quao!! Vào rồi vào rồi, cú ném ba điểm!"

"Móa! Bàn thắng quyết định!!"

"Tạ Trí quá đỉnh!"

"Tạ Trí! Tạ Trí! Tạ Trí!"

Đầu óc rối tinh rối mù dần dần tỉnh táo theo từng tiếng la hét của những người xung quanh, Kỷ Tô lắc lắc cái đầu vẫn còn choáng váng của mình, ánh nắng chói lóa rọi vào mắt, kí©ɧ ŧɧí©ɧ cho tròng mắt nhạt màu của cậu hơi run lên.

Ngón tay nhỏ nhắn trắng trẻo nắm lấy tia nắng rơi lên tay, đầu ngón tay gập lại nhưng không hề có cảm giác cứng nhắc và đau đớn như bình thường, mà lại mềm dẻo đến mức giống như đang mơ.

Nhưng nếu nói đây là một giấc mơ thì nó cũng quá chân thật.

Kỷ Tô chưa kịp phân biệt được đây là thật hay mơ thì nữ sinh bên cạnh đã phát ra một tiếng hét có số đề-xi-ben cực cao.

"Tránh ra, tránh ra... mau tránh ra đi!"

Kỷ Tô trốn sang một bên theo bản năng, nhưng vẫn bị chậm nửa bước.

Có thứ gì đó đen thui bay về phía cậu với tốc độ cực nhanh...

Mãi cho đến khi nó đập mạnh vào vai cậu, Kỷ Tô mới nhận ra đó là một quả bóng rổ.

Từ xương bả vai truyền đến cảm giác đau nhức, Kỷ Tô đau đến mức tầm nhìn trước mắt trở nên tối sầm, lực đập cực mạnh khiến cậu lập tức ngã xuống đất.

Cậu cứ ngỡ lần này sẽ lại giống như mọi khi - bị ngã gãy tay hoặc gãy chân, hoặc là bất hạnh hơn nữa - gãy mất vài cái xương sườn.

Nhưng khi cẩn thận cảm nhận một phen, ngoài cảm giác đau âm ỉ vì bả vai bị đập trúng, những phần khác trên cơ thể đều ổn cả, không hề thấy đau đớn gì.

"Đập trúng ai?"

Có người chần chừ một lúc, rồi mới nói với giọng điệu không chắc chắn: "Vị trí đó... hình như là Kỷ Tô hay sao ấy."

Người bạn đi cùng lộ vẻ khinh thường, cười khẩy: "... Kỷ Tô? Cậu ta lại bày trò hay là cố tình chơi trội nữa chứ gì?"

Thiếu niên với vóc người mảnh khảnh ấy cúi đầu, không thể thấy rõ sắc mặt, tay phải che bả vai bị đập trúng của mình, ngồi dưới đất cứ như đã bị bóng đập cho ngớ người, chẳng nói lời nào.

Nam sinh mắt một mí ghét bỏ liếc Kỷ Tô, cao giọng nói: "Trịnh Ngọc, Kỷ Tô bị cậu ném bóng trúng thê thảm như vậy, cậu không qua xin lỗi à?"

Miệng thì kêu người ta xin lỗi, nhưng giọng điệu lại tràn ngập ác ý và chế nhạo.

Trịnh Ngọc vội vàng chạy tới nhặt bóng, thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn Kỷ Tô bị ngã dưới đất một cái nào, chỉ nhặt quả bóng rổ lên rồi tiện tay đập mấy lần xuống đất.

Có vẻ như đối với cậu ta, đối phương còn lâu mới có giá trị bằng quả bóng trong tay cậu ta.

Còn về chuyện có bị thương hay không thì lại càng không quan trọng.

"Cậu ta cố tình chạy ngay tầm ném bóng của tôi chứ gì? Tôi còn chê cậu ta đυ.ng vào làm bẩn quả bóng của tôi đấy chứ, kêu tôi xin lỗi cậu ta hả, đừng có nằm mơ."

Nam sinh mắt một mí cố tình gây hấn kia nghe vậy thì cười nói: "Cũng đúng, ai mà biết được trên người thằng này có vi-rút gì hay không, người bình thường như chúng ta vẫn nên tránh xa cậu ta một chút thì hơn."

Trịnh Ngọc nhổ toẹt một phát: "Đang chơi bóng rổ yên lành, má nó xui quá!"

...

Kỷ Tô cảm nhận được ác ý từ mọi người, nhưng cậu cũng không lộ biểu cảm gì với chuyện đó, bởi lẽ cậu vẫn đang trong trạng thái sốc nặng.

Cậu nhéo mạnh vào vai mình một cái, khiến cơ bắp vốn đang đau nhức càng đau hơn, thế nhưng cậu vẫn không dừng tay, mà ngược lại còn tăng thêm lực, mãi cho đến khi chạm vào phần xương cứng cáp.

Đây là những chiếc xương hoàn toàn khỏe mạnh, không phải như trước kia - cứ va chạm một chút là sẽ gãy.

Hốc mắt cậu cay xè, suýt chút nữa đã khóc òa lên.

Kỷ Tô mắc bệnh xương giòn cực kỳ nghiêm trọng.

Đây là một căn bệnh di truyền, còn được gọi là bệnh búp bê sứ, những ai mắc phải căn bệnh này sẽ có xương cốt cực kỳ yếu ớt, chẳng khác gì búp bê sứ mỏng manh dễ vỡ, chỉ cần va chạm nhẹ một chút thôi cũng có khả năng bị gãy xương, chỉ cần một cú ngã đơn giản thôi cũng có khả năng bị gãy vài khúc xương trong cơ thể.

Từ khi còn bé, Kỷ Tô đã không thể chạy nhảy chơi đùa như người bình thường, theo những gì cậu có thể nhớ được thì hầu hết thời gian cậu đều nằm trong bệnh viện.

Với cái cuộc sống mà chỉ cần liếc mắt là đã có thể nhìn thấy hồi kết, thế nhưng vẫn phải chịu đựng sự dày vò của cơn đau từng giờ từng phút này, thà chết sớm còn thoải mái hơn.

Nhưng ngay giây phút Kỷ Tô đã hết hy vọng với cuộc đời mình, một thứ tự xưng là "hệ thống" lại xuất hiện.

Đối phương hứa hẹn là sẽ khôi phục sự khỏe mạnh cho cơ thể cậu, nhưng với điều kiện là cậu phải vượt qua được các phó bản trong game thoát hiểm, kiếm được đủ điểm tích lũy.

Vì muốn có một cơ thể khỏe mạnh nên Kỷ Tô đã chấp nhận ký kết với hệ thống.

[Đã đưa cậu vào phó bản cấp F dành cho người chơi mới.]

[Trường cấp ba Phong Kiều là một ngôi trường trung học được quản lý theo kiểu khép kín, nơi đây có đội ngũ giáo viên hùng hậu và những học sinh giỏi hàng đầu, mỗi năm đều sẽ gửi một số lượng lớn những học sinh tốt nghiệp loại xuất sắc đến cho các trường đại học danh tiếng. Mãi cho đến khi có một sự việc xảy ra khiến ngôi trường cấp ba này dần dần trở nên quái lạ.]

[Điều kiện qua màn: Phó bản dành cho người mới không có điều kiện qua màn riêng biệt, chỉ cần sống sót qua bảy ngày thì sẽ được xem như đã qua màn.]

[Thiết lập nhân vật: Cậu là một kẻ trăng hoa, thích giăng lưới khắp nơi, cực kỳ mê mẩn những người có nhan sắc, chỉ cần gặp ai hợp gu thì sẽ không nhịn được tỏ tình với người ta. Hiện giờ cậu đang la liếʍ ba nam thần chất lượng cao cùng một lúc, nhưng nam thần mãi mà chẳng chịu vào lưới của cậu, khiến cậu trở thành trò cười.]

[Sắp sửa đổi mới nhiệm vụ cá nhân.]

[Nhiệm vụ 1: Tỏ tình với Tạ Trí.

Nhiệm vụ 2: Nói lời yêu thương với Hạng Huyền.

Nhiệm vụ 3: Xác định mối quan hệ với Diệp Hướng Nam.]

[Phó bản dành cho người mới này chỉ có một người chơi, chúc người chơi chơi game vui vẻ.]

[Hệ thống 5210 sẽ hết lòng phục vụ cậu.]

Kỷ Tô vốn đang nghiêm túc lắng nghe, nhưng khi nghe hệ thống nói xong phần thiết lập nhân vật thì vẻ mặt cậu càng lúc càng phức tạp.

So với nhiệm vụ "sống sót bảy ngày thì mới qua màn" kia, thứ khiến cậu bận tâm nhiều hơn chính là...

Cậu ôm nỗi ngờ vực hỏi lại hệ thống: [Tỏ tình với... ba người sao?]

Hệ thống: [Nói chính xác hơn, cậu chỉ cần tỏ tình với một mình Tạ Trí.]

Kỷ Tô: [...]

Cậu cẩn thận lật xem danh sách nhiệm vụ cá nhân mà hệ thống đã giao, dù là lời mô tả "trăng hoa thích giăng lưới" hay là việc phải bày tỏ tình yêu với ba mục tiêu thì đều làm cậu thấy nhức nhức cái đầu.

[Nếu không hoàn thành nhiệm vụ cá nhân thì có bị ảnh hưởng gì không?]

[Sẽ ảnh hưởng đến việc đánh giá điểm số. Nguyện vọng của cậu cần rất nhiều điểm tích lũy, kiến nghị cậu nên cố gắng hết sức để hoàn thành nhiệm vụ cá nhân.]

Hệ thống im lặng một lúc rồi mới nói tiếp: [Suy xét việc cậu là người chơi mới, hệ thống sẽ đưa ra gợi ý cho cậu trong những tình huống phù hợp.]

[Hiện giờ chính là một cơ hội tốt.]

Hệ thống tăng âm lượng lên: [Tạ Trí vừa mới đấu một trận bóng rổ khốc liệt, nay đúng là lúc vừa nóng vừa khát, cậu có thể đưa chai nước mà mình đang cầm trong tay cho hắn, nhằm làm tăng thiện cảm của đối phương với mình.]

Kỷ Tô nghe vậy thì cúi đầu, thấy tay trái của mình quả thật đang cầm một chai nước khoáng chưa mở.

Chỉ có điều là vì ban nãy cậu mới té ngã nên trên thân chai bị dính một lớp bụi đất dơ hầy.