Kỷ Tô không khỏi chần chừ, làm như vậy mà cũng được sao?
Hệ thống chỉ rõ vị trí của Tạ Trí cho cậu.
Nam sinh cao 1 mét 88 với vóc người cực kỳ vượt trội, một khuôn mặt cực kỳ điển trai, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, làm cho tất cả mọi người xung quanh đều bị lu mờ.
Khi Kỷ Tô nhìn qua đó, nam sinh ấy đang vén áo lên chà lau mồ hôi trên trán, để lộ sáu múi cơ bụng.
Dường như đã nhận thấy tầm mắt của Kỷ Tô, Tạ Trí hơi nhíu mày, thả áo trở xuống.
Kỷ Tô lập tức siết chặt chai nước trong tay, căng thẳng đến nỗi sắp đi chân nọ xọ chân kia, nhưng cậu vẫn tiếp tục cất bước về phía Tạ Trí.
Từng ánh mắt không rõ ý tứ dồn vào bóng dáng gầy yếu của cậu, nếu không chứa ác ý chờ xem trò hay thì chính là phiền chán đối với việc cậu lại la liếʍ người khác.
"Ha, chẳng lẽ cậu ta sống trên đời này chỉ để dụ dỗ đàn ông thôi à?"
"Người ta ghê gớm quá chừng luôn mà, dụ ba người cùng một lúc, nếu là cậu thì cậu làm được không?"
"Đừng có chọc cười tôi, chó liếʍ* cũng không la liếʍ bằng cậu ta."
(*) chó liếʍ: chỉ những kẻ bất chấp tất cả để lấy lòng một người nào đó, dù biết người ta không thích mình
"Cậu nhìn đi, thấy có ai để ý đến cậu ta hay không? Tạ Trí cũng sắp bị cậu ta làm cho mắc ói."
"Vậy nếu đúng như lời cậu nói, chẳng lẽ Hạng Huyền phải lên xe lửa bỏ chạy ngay trong đêm luôn à?"
"Người ta đã từ chối nhiều lần như vậy rồi, thế mà vẫn nhào tới vô liêm sỉ như vậy, tường thành cũng không dày bằng da mặt cậu ta."
Bọn họ hoàn toàn không kiêng dè gì, dùng âm lượng vừa đủ cho Kỷ Tô nghe thấy, hoàn toàn chẳng thèm bận tâm đến cảm nhận của Kỷ Tô. Nói cách khác, họ chính là cố tình muốn thấy Kỷ Tô bị mất mặt.
Những câu từ mang ác ý không thèm che giấu khiến sống lưng Kỷ Tô căng chặt trong thoáng chốc, có vài lời mà cậu phải gắng hết sức thì mới hiểu được ý nghĩa, nhưng những từ ngữ trực quan như là "mắc ói", "mặt dày" thì cậu nghe là hiểu ngay.
Cũng chẳng biết chủ cũ của thân xác này đã làm gì mà mọi người lại căm ghét cậu ấy như vậy.
Tạ Trí cao hơn cậu cả nửa cái đầu, đứng trước mặt tạo cảm giác cực kỳ áp lực.
Những lời mà Kỷ Tô đã chuẩn bị kỹ trước đó đột nhiên mắc kẹt.
Cậu nhéo nhéo vào lòng bàn tay để cổ vũ cho chính mình, sau đó mới chậm rãi ngẩng đầu.
Nắng vàng rực rỡ rọi lên mặt Kỷ Tô, cứ như dát lên một lớp ánh sáng ấm áp dịu dàng và tỉ mỉ.
Làn da của thiếu niên ấy sạch sẽ và mịn màng như tuyết đầu mùa, không có một chút tì vết nào, mặt mày lại bị một vẻ đau yếu vừa nhẹ vừa mềm bao quanh, tựa như một món đồ sứ đẹp đẽ dễ vỡ, cần người ta phải tỉ mỉ che chở.
Về mặt lý thuyết thì người ốm yếu bệnh tật thường có màu môi tái nhợt, thế nhưng môi của Kỷ Tô lại có màu đỏ tuyệt đẹp.
Màu đỏ ấy đậm đà đến mức dường như chỉ cần hút nhẹ một cái là có thể hút ra được nước sốt thơm ngọt.
Đây là khuôn mặt được Chúa sáng thế thiên vị vô bờ bến, được phác họa tỉ mỉ bằng những màu sắc riêng biệt, xứng với mấy chữ "da trắng như tuyết, mặt đẹp như hoa", đẹp không sao tả xiết.
Đồng thời cũng giống như một bức tranh phong cảnh được tạo nên bằng nhiều lớp màu dày và đậm, kết hợp giữa ngây thơ và sắc dục, đan xen giữa vẻ đẹp thuần khiết và sắc thái quyến rũ.
Tất cả những người đang có mặt ở đây đều không thể ngờ được, rằng Kỷ Tô lại... xinh đẹp nhường ấy.
Dung mạo hớp hồn người ta chính là thứ vũ khí lợi hại nhất, sân bóng rổ chật kín người thế mà lại có vài giây lặng ngắt như tờ.
Người bị tác động nhiều nhất chính là Tạ Trí đứng ngay trước mặt Kỷ Tô.
Trong đầu Tạ Trí nổ ầm ầm, cứ như có mấy chiếc ô tô lái qua cùng lúc.
Những lời sỉ nhục sắp buột miệng thốt ra đều bị hắn vứt hết ra sau đầu.
Con ngươi đen sâu thẳm nhìn đăm đăm vào Kỷ Tô đang ngẩng mặt nhìn mình, quan sát một mạch từ đôi mắt màu hổ phách xuống dưới, xuống đến cánh môi đỏ thắm rõ nét.
Hóa ra Kỷ Tô... trông như thế này?
Sao lại liễu yếu đào tơ, đẹp chẳng khác gì búp bê vậy?
Một luồng nhiệt bốc lên bên trong cơ thể, dường như ngay cả máu cũng bắt đầu sôi lên.
Tạ Trí bỗng cảm thấy hơi nóng, luồng nhiệt này đến quá đột ngột, hơn nữa còn nóng hơn nhiều so với lúc chơi bóng hồi nãy.
Hắn nhìn chai nước mà Kỷ Tô đang cầm, dùng giọng trầm thấp hỏi: "Cho tôi à?"
Kỷ Tô ngơ ngác trả lời: "À, phải."
Nam sinh vươn tay nhận lấy, nhẹ nhàng vặn nắp chai ra, trái cổ lăn lên lăn xuống vài lần, đã uống hết hơn nửa chai nước.
Trong thời tiết cực kỳ nóng thế này, nước lạnh đã biến thành nước ấm từ lâu, uống vào miệng cũng không ngon lắm, thế mà chẳng hiểu sao Tạ Trí lại cứ cảm thấy chai nước này có vị ngọt.
Giống như... mùi hương trên người Kỷ Tô vậy.
Chai nước này không phát huy được tác dụng giải khát của nó, ngược lại còn làm cho Tạ Trí thấy nóng hơn.
Nam sinh cấp ba trẻ tuổi chưa bao giờ trải nghiệm cảm giác như vậy, cũng chưa từng nhìn thấy người nào xinh đẹp như vậy.
Hắn nhìn chằm chằm vào Kỷ Tô không hề chớp mắt, giọng hơi khàn: "Cảm ơn."
"Không... không có chi."
Tạ Trí dễ nói chuyện hơn nhiều so với trong dự kiến, nhưng thần kinh của Kỷ Tô vẫn không thể thả lỏng được.
Tạ Trí thật sự quá cao, bóng của hắn đổ xuống có thể hoàn toàn che phủ cậu.
Có thể mơ hồ thấy đường nét của cơ bắp trên cánh tay hắn, chúng được giấu dưới tay áo ngắn to rộng, hơi hơi phồng lên, hiện diện cực kỳ rõ ràng.
Kỷ Tô vốn tưởng rằng đối phương sẽ buông lời khó nghe với cậu như những người khác, nào ngờ Tạ Trí cứ thế nhận nước của mình dễ dàng như vậy, và có vẻ như...
Cảm nhận của Tạ Trí về mình... hình như cũng không tệ lắm?
Kỷ Tô hơi ngước mắt lên, lặng lẽ nhìn Tạ Trí một cái.
Nam sinh ấy vẫn luôn chú ý đến hành động của cậu, vừa khéo bắt gặp ánh nhìn lén lút của cậu: "Muốn nhìn thì cứ quang minh chính đại mà nhìn, đâu phải không cho cậu xem."
Kỷ Tô lập tức thu hồi ánh mắt, cứ như một chú thỏ con bị dọa giật mình.
Vừa dễ thương vừa tội nghiệp.
Tạ Trí đưa lưỡi chạm vào răng mình, cười khẽ rồi nói: "Sao nhát quá vậy?"
"Tôi nhớ là cậu tên Kỷ Tô nhỉ?"
Kỷ Tô chẳng hiểu ra sao, chỉ biết gật gật đầu, đáp một tiếng ừm.
Trong vài giây im lặng, nam sinh không có kinh nghiệm gì đã chọn ra được cách bắt chuyện tốt nhất từ những biện pháp hiện có.
Tạ Trí nói: "Trong trường mới mở một tiệm trà sữa, tôi vẫn luôn muốn tới xem thử, cậu đi chung với tôi đi?"
Dù hắn đã cố tình giảm tốc độ nói lại, nhưng trong lúc lơ đễnh vẫn để lộ chút vẻ nóng lòng.
Tạ Trí xưa nay chưa bao giờ có hứng thú với mấy loại đồ uống ngọt lịm kia, chỉ là vô thức muốn tìm một cái cớ để ở cùng Kỷ Tô.
Vả lại, thiếu niên này thoạt nhìn chẳng khác gì một con mèo nhỏ xinh đẹp quá mức, mềm như cục nếp, hẳn là sẽ thích uống mấy loại trà sữa ngọt ngấy này.
Kỷ Tô trầm mặc một lát, nhớ đến thiết lập nhân vật và nhiệm vụ của mình, vừa định đồng ý thì bỗng có tiếng chuông điếc tai vang lên.
Giọng nói máy móc lạnh nhạt của hệ thống cũng vang lên ngay sau đó: [Ngày đầu tiên, tốt nhất là đừng trốn học.]
Kỷ Tô đành phải khéo léo từ chối Tạ Trí.
Tạ Trí hoàn toàn không ngờ được là mình sẽ bị từ chối, mặt lộ vẻ ngơ ngẩn trong thoáng chốc.
Và chỉ trong khoảnh khắc bần thần ấy, Kỷ Tô đã nhanh chóng chạy xa khỏi hắn.
Tạ Trí vừa định đuổi theo thì một đám người cầm khăn lông và nước đá đã xông lên, lập tức chặn kín đường đi.
Có người nhìn theo bóng lưng rời đi của Kỷ Tô, hồn vía cũng bị câu đi mất.
"Đó là Kỷ Tô hả?"
"Cậu ấy... trông như vậy ư?"
"Má nó đẹp thế, đẹp thấy mẹ luôn."
"Tôi mà có ngoại hình như vậy thì tôi cũng trăng hoa, ngày nào cũng giăng lưới, chỉ ba người thôi làm sao mà đủ? Tôi bắt ba chục người luôn."
"Đậu má, tôi cũng muốn chui vào cái lưới đó!"