Ngọt Ngào

Chương 1

Khi Giản Tịch bước ra khỏi phòng phẫu thuật, trời đã tối đen. Cô vừa hoàn thành ba ca mổ lấy thai liên tiếp vào buổi chiều, đứng lâu đến mức lưng mỏi nhừ, người đau ê ẩm.

Cô về văn phòng thay quần áo, vừa xong thì Lục Bình Nam gọi điện:

“Em đang ở đâu đấy?”

Giản Tịch đang đợi thang máy:

“Vừa tan làm, sao thế?”

Đầu dây bên kia ồn ào tiếng nhạc chát chúa, giọng Lục Bình Nam cũng to hơn hẳn:

“Đến Tử Đề, phòng bao lầu sáu, nhanh lên đấy.”

Giản Tịch hỏi:

“Anh uống rượu đấy à?”

Nhưng đầu dây bên kia quá ồn ào, cuộc gọi đã tắt máy.

Tháng trước, Lục Bình Nam mới phẫu thuật ruột thừa. Dù ca mổ không lớn nhưng Giản Tịch vẫn lo anh uống rượu làm hại sức khỏe.

Bệnh viện số 1 cách chỗ anh nói không xa lắm. Giản Tịch bóc hai viên kẹo sữa ăn tạm chống đói. Giờ này đường cũng vắng nên chỉ mất 20 phút là đến nơi.

Khu Nam là dãy phố giải trí nối dài, ánh đèn neon rực rỡ trong đêm.

Giản Tịch lên tầng sáu, vừa bước vào phòng bao đã bị mùi khói thuốc đặc quánh xộc vào khiến cô phải quay đầu né tránh.

Bên trong cười nói ầm ĩ:

“Gọi cái là có mặt ngay luôn kìa!”

Có người huýt sáo:

“Ê, ai thua thì tự giác phạt rượu nhé!”

Giản Tịch hơi ngơ ngác, quét mắt khắp phòng tìm Lục Bình Nam.

Lục Bình Nam loạng choạng đứng lên từ đám người, người nồng nặc mùi rượu, ngón tay chỉ về phía cô:

“Anh... anh nói rồi mà, tụi bây không tin đúng không? Nhìn này, cô ấy xinh không? Ông đây bảo cô ấy tới thì cô ấy phải ngoan ngoãn mà tới thôi.”

Anh ta khoa trương kéo tay áo, ngó đồng hồ:

“Hai mươi lăm phút, không trễ nhé. Nể phục chưa?”

Tiếng hò reo vang lên, có người đập bàn rào rào:

“Nể quá rồi!”

Lục Bình Nam đắc ý, loạng choạng bước tới kéo tay Giản Tịch lôi vào trong:

“Nào nào nào, vào đây uống với mọi người một ly.”

Giản Tịch hất mạnh tay anh ta ra:

“Lục Bình Nam, anh đừng có làm loạn!”

Sự căng thẳng khiến cả phòng im lặng vài giây, rồi có người buông lời châm chọc:

“Lục tổng hình như không có sức hút rồi nhỉ.”

Nghe câu đó như bị chọc tức, men rượu bốc lên đầu, Lục Bình Nam quát to:

“Câm miệng!” Anh quay sang Giản Tịch, hạ thấp giọng cảnh cáo:

“Đây toàn là bạn anh, đừng làm anh mất mặt!”

Giản Tịch không nói gì, chỉ im lặng nhìn thẳng vào mắt anh.

Bị cô nhìn đến bối rối, Lục Bình Nam sốt ruột nói:

“Sao thế chứ, đùa tí thôi mà, đừng phá hứng.”

Khuôn mặt Lục Bình Nam mờ ảo dưới ánh đèn lúc sáng lúc tối. Hình bóng ấy chẳng khác gì hồi đại học, sống mũi cao, ánh mắt sáng, dù đứng ở đâu cũng như được bao phủ bởi một lớp sáng dịu nhẹ.