Miếu Chúc Nhỏ Bất Cần: Thần Linh Nhà Ta Cuốn Quá!

Chương 4

Cầu chúc xong, Triệu Thiết Ngưu dẫn đám người trở lại bên cạnh đống lửa.

"Các ngươi ấy, đừng chê ta dông dài, chúng ta làm bảo tiêu thường phải ăn gió nằm sương, khó tránh khỏi việc nghỉ chân ở thôn hoang miếu vắng, có miếu không có tượng thần, có miếu có tượng thần, không có tượng thần thì không sao, chỗ nào có tượng thần thì phải chú ý."

Xuyên qua dưới hương án, Thư Dương nhìn chiếc bánh bột ngô trên tay Triệu Thiết Ngưu trong ánh lửa, suýt chút nữa đã chảy cả nước mắt.

Nhịn! Nhất định phải nhịn!

Lý mù ở cách vách từng nói, làm nghề này quan trọng nhất là hình tượng, không có hình tượng thì sớm muộn gì cũng chết đói.

Nếu ngay từ đầu cậu đã không đi ra thì bây giờ cũng không thể đi ra.

Nếu không những người này nói chuyện miếu chúc suýt chết đói ra ngoài, sau này còn ai đến thắp hương nữa?

Không thắp hương thì lấy đâu ra tiền hương khói để ăn cơm?

"Miếu có tượng thần, cho dù là bỏ hoang cũng phải phân biệt đó là tượng thần gì, nếu như không phải triều đình sắc phong, cũng không phải các vị thần chính thức trong Phật đạo thì nhất định không được ở lại! Cho dù phải ở bên ngoài cũng không được đi vào trong những loại miếu đó nghỉ chân."

Triệu Thiết Ngưu nói rất nghiêm túc, đám thanh niên lập tức nổi hứng thú.

Dù sao ngoài việc đọc sách cấm thì kể chuyện ma quỷ cũng là một trong những chuyện tao nhã đêm mưa.

"Đại ca, cái này ta biết, những tượng thần không rõ lai lịch kia có tượng là tà thần, cũng có tượng bị sơn tinh quỷ quái nhập vào, gặp người sống sẽ quấy rầy đòi hương hỏa, nhẹ thì gia sản mất hết, nặng thì cả nhà chết oan chết uổng."

Hầu Lượng thấp bé tiếp lời, những người ở đây đều công khai hoặc âm thầm nhìn về phía tượng Tướng Quân.

Triệu Thiết Ngưu rất hài lòng với phản ứng của mọi người, cũng không úp mở nữa mà bắt đầu giới thiệu lai lịch của miếu Tướng Quân: "Miếu Tướng Quân này được triều đình sắc phong nghiêm chỉnh, nhưng đây là chuyện từ tiền triều rồi, năm đó Thần Võ tướng quân đánh cho người Man tè ra quần, được phong là sói gì đó."

"Sau đó Trung Nguyên chúng ta nội loạn, người Man nhân cơ hội nô dịch chúng ta gần trăm năm, bọn chúng hận Thần Võ tướng quân đến nghiên răng nghiến lợi, phá hủy hết tất cả những ngôi miếu Tướng Quân đã từng hương khói nghi ngút trải rộng khắp Trung Nguyên, e rằng ngôi miếu này là ngôi miếu cuối cùng của ngài ấy rồi, may mà hẻo lánh, nếu không chắc cũng không giữ được."

Triệu Thiết Ngưu không được đọc sách, kiến thức của hắn ta chủ yếu là từ người kể chuyện nên cũng không nhớ được đầy đủ.

Cho dù là vậy, sau khi các bảo tiêu trẻ tuổi nghe xong vẫn thổn thức không thôi, hành tẩu giang hồ coi trọng nghĩa khí nhất, những người mới đi áp tiêu được mấy chuyến này càng là như vậy.

Có mấy người lập tức đứng dậy kính cẩn vái lạy lần nữa, lần này hiển nhiên đã chân thành hơn lần trước rất nhiều, ánh sáng đỏ xuyên vào tay phải của tượng thần cũng đậm hơn một chút.

Thậm chí còn có người dâng bánh bột ngô trong tay lên bàn thờ, cầu chúc mấy câu như lễ nhẹ nhưng tình nặng.

Thư Dương hận không thể lập tức bò ra nếm thử mặn nhạt giúp Tướng Quân.

Đói quá!

"Ôi, tiếc rằng miếu chúc đã trốn đi rồi, nếu không nhất định phải mời hắn uống một chén, thắp cho Tướng Quân mấy nén hương." Hầu Lượng vừa nói vừa đưa mắt tìm kiếm quanh phòng, muốn tìm ra chỗ náu mình của miếu chúc.

Triệu Thiết Ngưu thờ ơ nói: "Không sao, như lúc trước đã nói, để lại thêm một ít tiền hương khói cũng giống vậy, có tiền thì miếu chúc có thể ổn định cuộc sống, mua hương nến thờ phụng Tướng Quân, cũng là tấm lòng tôn kính của chúng ta với Tướng Quân."

Vì có câu chuyện này nên hai chuyện tao nhã đêm mưa là đọc sách cấm và kể chuyện ma quỷ cũng không còn bầu không khí nữa.

Chủ đề của mọi người chuyển sang những vị tướng đương triều nổi danh đã đánh bại người Man, ai cũng rất sôi nổi, như thể bọn họ đã đi theo những tướng lĩnh này đánh đuổi người Man.

Lúc này, một người trẻ tuổi sắc mặt tái nhợt bỗng nhiên mở miệng, kéo chủ đề trở lại chuyện ma quỷ.