Đi Cửa Sau Trong Trò Chơi Sinh Tồn

Chương 8: Con đường sinh tồn (6)

Chử Dịch An đứng dậy đi rửa mặt rồi quay lại ngồi trước bàn học, vừa lấy đồ ăn vặt ra ăn cho đỡ đói, vừa lướt xem những nội dung khác trên điện thoại. Nhưng không có mạng, cũng chẳng tìm được gì có ích hơn, điện thoại của cô chẳng còn công dụng gì ngoài việc có thể bật đèn pin chiếu sáng.

Ở trong hoàn cảnh như thế này, con người ta rất dễ rơi vào trạng thái lo lắng, tự bế.

Cô càng sốt ruột vuốt tìm mọi ngóc ngách trên điện thoại hơn nữa. Đột nhiên, ngay lúc cô đang sốt ruột đến cực điểm, thì cô nhìn thấy một cái icon ẩn – radio.

Radio, hay còn được gọi là đường dây kết nối không cần mạng.

Đây là một loại máy móc có thể chuyển hóa điện năng vi sóng thành các tần số sóng âm để truyền phát tín hiệu. Những ai có một chút hiểu biết về radio đều hiểu rằng kể cả khi sóng điện thoại và mạng internet không kết nối được, thì những sản phẩm điện tử thông qua hình thức truyền phát tín hiệu vi sóng như thế này mới được coi là đế vương.

Chử Dịch An lấy lại tinh thần ngay lập tức. Cô mở chức năng radio trong điện thoại ra, bắt đầu dò tìm tần số.

Ban đầu, trong điện thoại chỉ truyền ra những âm thanh xẹt xẹt vô nghĩa.

Chử Dịch An bị nhốt trong phòng không có việc gì khác để làm, liền đặt hết tâm trí và thời gian vào việc nghiên cứu dò tìm tần số radio này. Đến khoảng gần 10 giờ sáng, đột nhiên những tiếng xẹt xẹt trong điện thoại đã biến thành một đoạn thu âm:

“Xin chào các bạn thính giả, đây là đài phát thanh khu 11.”

“Hiện tại đang xảy ra tình trạng bùng phát virus độc trên phạm vi toàn cầu. Nếu người bình thường bị cắn phải sẽ bị lây nhiễm ngay lập tức. Loại virus này phát bệnh rất nhanh, người nhiễm bệnh sẽ tử vong trong vòng 10 giây, nhưng sau khi tử vong sẽ bị biến đổi thành zombie và tấn công ngược lại những người khỏe mạnh khác.”

“Một số đặc điểm chính của zombie bao gồm: thị lực bình thường, thính giác gấp năm lần người bình thường. Trong trạng thái phát hiện ra mục tiêu có thể tiến hành tấn công mục tiêu với sức mạnh bằng thể lực trong thời kỳ đỉnh cao của cơ thể. Trong trạng thái không phát hiện được mục tiêu sẽ rơi vào trạng thái ngủ đông.”

“Xin hãy chú ý: Hiện nay vẫn chưa có vắc xin điều trị, đề nghị tránh xa người bị lây nhiễm.”

“Xin hãy chú ý: Huyện Phúc Luân thuộc thành phố X là khu an toàn duy nhất của cả khu 11 này.”

“Tin tức này được phát thanh liên tục.”

Tìm được khu an toàn rồi!

Chử Dịch An rùng mình một cái, không ngờ cô lại tìm được vị trí của khu an toàn rồi. Tin tức này khiến tinh thần cô phấn chấn lại ngay lập tức, cảm giác tràn trề sinh lực để hướng về phía trước.

Nhưng huyện Phúc Luân thuộc thành phố X là ở đâu cơ?

Nghĩ đến chuyện này, Chử Dịch An lại thấy đau đầu.

Nhưng cô nhanh chóng phát hiện ra một tờ giấy giới thiệu trong tập tài liệu của nhà trường, trên đó có một hàng chữ nhỏ viết ở góc dưới bên phải…

“Thông báo của câu lạc bộ Truyền thông, học viện Quang Đại, thành phố C”

Ngoài mấy tờ rơi tuyên truyền này ra, cô còn tìm được mấy tấm vé tàu cao tốc, bên trên có ghi rõ chuyến đi là từ thành phố XX đến thành phố C.

Hay lắm, vậy là có thể hoàn toàn loại trừ được khả năng cô đang ở ngay trong thành phố X rồi.

Chử Dịch An hít sâu một hơi, cảm thấy con đường chạy nạn của mình cực kỳ vô vọng, chẳng khác nào bị một tảng đá lớn đè nặng trên người.

Nhưng nói gì thì cô cũng vẫn phải đi thôi.

Nếu không dù cô có giữ được an toàn trong phòng ký túc, thì sau năm ngày, trò chơi kết thúc, cô cũng vẫn phải chết.

Cô kiểm kê lại số nước sạch và đồ ăn mà bản thân tích trữ được, chuẩn bị đóng gói lại để rời đi.

À khoan!

Đột nhiên Chử Dịch An nhớ ra là trước khi vào game, cô đã bốc thăm rút được một đạo cụ. Cô giơ tay ra, nhìn vào hình xăm nhỏ giữa lòng bàn tay của mình.

Lòng bàn tay cô hơi nóng lên, cái rương nhỏ xuất hiện trong tay cô ngay lập tức.

Cái rương này chỉ có kích cỡ bằng một hộp tai nghe, không thể đựng được bất cứ vật gì. Ngay khi cô vừa nghĩ vậy, thì đột nhiên cái rương đã to lên bằng đúng 1 m2. Xung quanh cái rương còn phát ra ánh sáng vàng, bên trên còn có mấy chữ bay bay cực kỳ lớn…

[Bạn có muốn sử dụng chức năng "Từ không hóa có" không?]

Chức năng Từ không hóa có: Trong giao diện trò chơi, Rương Bách Bảo sẽ xuất hiện một vật phẩm bất kỳ, sau khi sử dụng, chức năng này sẽ bị đóng băng ba ngày.

Bấy giờ Chử Dịch An mới nhớ đến một số thông tin từ trước lúc đi vào trò chơi. Cuối cùng cô cũng có một tí ý thức, có thể đây đúng là một trò chơi thật.

Cô ấn chọn [Có].

Cái rương được tự động mở ra, một ánh sáng trắng lóe lên từ trong lòng rương. Cô thò tay vào trong sờ một hồi mới mò được một vật gì đó có vẻ là được làm bằng sắt, mát lạnh, trọng lượng khá nặng.

Một màn hình trong suốt nhảy ra trước mặt cô.

[Một khẩu súng lục cỡ nòng 9 ly, băng đạn vô hạn.]

[Ghi chú: Thu hồi vật phẩm sau khi game này kết thúc.]

[Tiếng lòng của súng xinh: Có ta, là phúc của ngươi!]

Nhờ ngươi, ta đến ạ cái trò chơi này!