Tiểu Công Chúa Và Ác Nô

Chương 1: Ngũ công chúa Đại Lễ

Bên trong Chỉ Tê điện nguy nga lộng lẫy, nhóm cung bộc đứng vây quanh vị Công chúa đang ngủ trong phòng, bọn họ cầm những cái khay đựng vàng bạc ngọc bích trên tay, làm nền cho trang sức quý giá phản chiếu ánh sáng rực rỡ bên trong căn phòng có những rường cột được chạm trổ tinh xảo.

Những món đồ được bày biện trên bàn toàn là lễ vật do Nam Việt quốc tiến cống, bởi vì Nam Việt là nước chư hầu của Đại Lễ, vào đầu tháng bảy mỗi năm sẽ phái sứ thần đến dâng tặng vô số vàng bạc châu báu, bao gồm cả mỹ nhân giai lệ, nam nô tùy tùng.

Trong đó, phần lớn mỹ nhân sẽ được đưa vào phủ đệ của các quan lớn hiển hách trong Kinh thành, mà nam nô nếu không vào cung làm thái giám thì sẽ trở thành túi thịt để các công tử thế gia luyện võ, phần lớn những vật phẩm xa xỉ quý giá khác sẽ được đưa đến Hậu cung Đại Lễ.

Bởi vì Đế Hậu rất cưng chiều nàng nên những cống phẩm tốt như lụa là gấm vóc, ngọc châu trâm cài sẽ được đưa đến cho Ngũ công chúa Ninh Phù nhỏ tuổi nhất lựa chọn trước.

Đây đã là thói quen mỗi năm, về lâu dài cũng không còn người chú ý đến việc ban thưởng cần phải tuân theo thứ tự từ lớn đến nhỏ nữa.

Mọi người đã dần quen với thói quen Ninh Phù công chúa luôn được ưu tiên.

Bên trong Chỉ Tê điện.

Trên bảo tọa bằng gỗ cây trầm được ngăn cách bằng một tấm bình phong khảm ngọc bích, một giọng nói mềm mại lười biếng truyền tới: “Để lại những món phía trước là được, những món còn lại thì đưa đến các cung cho các tỷ tỷ chọn lựa.”

Vừa nói xong, Ninh Phù chợt nghĩ đến điều gì đó, thế là nàng vội đặt cây lược gỗ treo tua rua đầy màu sắc trong tay xuống, mấp máy cánh môi nói tiếp: “Phải rồi, Đại tỷ tỷ đã theo Hoàng tổ mẫu đến chùa Thiền Hư, sợ rằng chưa thể về ngay được, ta sẽ giữ giúp phần của tỷ ấy.”

Trong Hậu cung Đại Lễ, Ninh Phù là ấu nữ của Đế Hậu, thân phận tôn quý nhất, cho nên cũng được kính trọng nhất, nàng và tỷ muội các cung chung sống rất hòa thuận, nhưng chỉ thân thiết với Ninh Cừ Đại tỷ, nàng không muốn sau khi tỷ tỷ từ chùa về biết cống phẩm phục sức mà mình nhận được là những thứ bị mọi người bỏ lại, vì vậy nàng mới nói thêm câu này.

Ninh Phù đứng dậy, đắn đo suy nghĩ một lúc lâu rồi bước chậm ra từ phía sau tấm bình phong, theo từng bước chân từ tốn của nàng, mái tóc đen đậm rủ xuống như thác nước, phần đuôi quét nhẹ qua tà váy xếp nếp màu chàm, tựa như bóng liễu rủ xuống lay động bắt mắt trong cơn gió.

Bởi vì vội vàng bước ra ngoài nên búi tóc trên đầu Công chúa vẫn chưa được chải kỹ, một nửa được cố định ngang bằng cây trâm hoa nhung màu trắng nhạt, một nửa còn lại thì tùy ý rủ xuống sau lưng, tóc mai lỏng lẻo lộ vẻ quyến rũ, cho dù chưa trang điểm nhưng mặt mộc không phấn son cũng đẹp đến mức khiến hoa nhường nguyệt thẹn.

Dung mạo khuynh nước khuynh thành của Ngũ công chúa là độc nhất vô nhị trong cả nước.