Bắt Đầu Từ An Lăng Dung Trong Các Bộ Phim Trở Thành Cuốn Vương

Chương 2: Xuyên không thành An Lăng Dung (2)

Bắt đầu từ câu "嘶 —— 这难度可不小." https://xszj.org/b/372597/c/11911586?page=2

"Hít… Độ khó này không nhỏ chút nào.

Dù sao thì kẻ địch phải đối mặt không chỉ có mỗi Hoa phi kiêu căng, ngang ngược, một lời không hợp lập tức động tay, mà còn có cả Hoàng hậu chuyên gia phá thai, cùng với Chân Hoàn mang theo hào quang Mary Sue.

Độ khó này thật sự là… Một chữ, tuyệt!

Nhưng khó khăn đến mấy cũng phải tiến lên!

Tô Uyển Uyển là một cuốn vương(*) thời hiện đại, từ trước đến nay chưa từng sợ khó khăn. Huống hồ, sau khi hoàn thành nhiệm vụ rất có thể sẽ trở về hiện đại, nghĩ đến đây nàng cảm thấy khó khăn này không đáng là gì, không ai có thể ngăn cản con đường về nhà của nàng!

(*) Thuật ngữ mạng ở TQ dùng để nói đến một cười cuồng cạnh tranh để thành công, nhất là trong công việc, học tập.

Đừng nói đến biệt thự, xe hơi của nàng, cha mẹ vẫn đang đợi nàng đấy! Tuy rằng cũng không biết hoàn thành nhiệm vụ có thể về nhà hay không, nhưng không hoàn thành thì chắc chắn không có cơ hội nào.

Dù sao thì cái mạng này của nàng cũng là được cho không, cùng lắm là nhiệm vụ thất bại rồi chết. Có gì mà phải sợ?

Liều mạng một phen, xe đạp cũng thành xe máy!

Tô Uyển Uyển, không, phải gọi là An Lăng Dung. Nàng đứng dậy, nhìn khuê phòng vô cùng đơn sơ trước mắt.

Nếu không phải trước đó đã biết đây là phòng của mình, nàng còn tưởng là phòng của nha hoàn hay hạ nhân nào đó.

Không chỉ không có đồ trang trí, ngay cả trong hộp nữ trang cũng chỉ có một ít hoa nhung không đáng tiền, ngay cả một viên ngọc trai trang điểm cũng không có.

Nhớ đến cuộc sống tốt đẹp của mấy di nương của An Bỉ Hoè, An Lăng Dung khẽ nheo mắt, cảm thấy vô cùng mỉa mai.

Sủng thϊếp diệt thê đến mức này, quả nhiên là xuất thân từ thương nhân, không có chút quy củ nào.

An Bỉ Hoè tốt xấu gì cũng là một huyện thừa, thế mà lại không có ai nắm lấy điểm xấu này để hạ bệ ông ta sao?

Thật là vô lý.

Nhưng nếu nàng đã đến, vô lý cũng nên biến thành hợp lý.

An Lăng Dung suy nghĩ kỹ lưỡng cách xoay chuyển tình thế, bên ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào.

"An Lăng Dung, ra đây!"

Là ai?

Ánh mắt An Lăng Dung lạnh như băng, nhớ lại nguyên chủ bị thứ muội chọc tức đến mức khóc ngất đi, xem ra người đang gào thét ngoài cửa kia chính là thứ muội An Linh Nguyệt.

Hôm nay tâm trạng An Bì Hoè không tệ, mới nhận được một hiếu kính từ đám người bên dưới dâng lên. Hào phóng vung tay, mua mấy món trang sức.

Vừa đúng lúc, nguyên chủ đến tặng cho ông ta chiếc túi thơm do chính mình thêu, An Bỉ Hoè cũng hiếm khi mềm lòng, cho phép nàng chọn trước một món.

Nguyên chủ vui vẻ chọn một chiếc vòng ngọc, không phải loại tốt nhất, nhưng màu sắc cũng tạm được.

Ai ngờ đi được nửa đường, lại bị nha hoàn thân cận của An Linh Nguyệt chặn đường, luôn miệng đòi mượn vòng, thái độ kiêu ngạo cực kỳ.

Nói là mượn, nhưng nào có bao giờ trả lại?

Hiện tại, nguyên chủ mới mười tuổi, chưa ép biến thành dáng vẻ cẩn thận dè dặt, trong lúc bống đồng đã lấy vòng tay ra đập vỡ, không cho nàng ta mượn.

Đứa nha hoàn kia tức giận, châm chọc, kɧıêυ ҡɧí©ɧ nàng một trận. Nguyên chủ còn nhỏ, không biết cách cãi lại.

Lại không muốn cho mẫu thân biết, làm bà lo lắng, liền tức giận về phòng khóc đến ngất đi.

Sau khi xem xong ký ức, ánh mắt An Lăng Dung lạnh lẽo, trong lòng lập tức có tính toán.

Người bên ngoài thấy nàng mãi không ra, lập tức xông thẳng vào, thấy An Lăng Dung đang ngồi ngay ngắn thì càng thêm tức giận.

Giơ tay tát tới!

"Cái đồ tiện nhân nhà người, dám đập vỡ chiếc vòng ta muốn!”

An Lăng Dung nghiêng người né tránh, nhìn thấy dáng vẻ kiêu căng của An Linh Nguyệt, trong lòng nảy ra một ý tưởng.

Nàng mím môi lại, mặt nhỏ căng thẳng, bất mãn trừng đối phương, giọng điệu đầy kɧıêυ ҡɧí©ɧ: "Đó là vòng của ta, liên quan gì đến ngươi? Cẩn thận ta nói với phụ thân!”

An Linh Nguyệt vốn đã tức giận vì không đánh được nàng, nghe thấy vậy thì lại càng giận tím cả mặt.

"Tiện nhân! Ngươi đập vỡ vòng của ta mà vẫn còn mặt mũi mà cáo trạng? Để ta xem phụ thân đứng về phía ai!"

Nàng ta vừa nói vừa trừng mắt nhìn nha hoàn đi theo bên cạnh: "Các ngươi đều là người chết sao? Đánh cho ta!"

Sinh mẫu của An Linh Nguyệt là Mạc di nương luôn được sủng ái. Vừa mới vào phủ đã sinh ra An Linh Nguyệt, mấy năm gần đây lại sinh thêm một đứa con trai, giành được quyền quản gia.

Này cũng khiến An Linh Nguyệt từ khi sinh ra đã muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, còn phong quang hơn cả đại tiểu thư con vợ cả An Lăng Dung, sao có thể chịu được một chút kɧıêυ ҡɧí©ɧ?

Kéo theo đám người bên cạnh cũng kiêu căng theo, căn bản không coi An Lăng Dung ra gì.

Nhận được lệnh, lập tức xông lên giữ chặt An Lăng Dung, mặc cho An Linh Nguyệt xử trì.

"Bốp!" Tát hết cái này đến cái khác, mặt An Lăng Dung lập tức sưng đỏ.

Ngay cả người cũng không tha, bị véo đến đau nhức.

An Lăng Dung giấu đi sự tức giận trong mắt, giả vờ không phục, tỉnh bơ tiếp tục kɧıêυ ҡɧí©ɧ, An Linh Nguyệt tức giận đến mức cầm ghế muốn ném vào người nàng!