Edit: Thiên Chương
Beta: Phượng Chiếu Ngọc
Team: Đề Cử Đam Mỹ Hay
Thái tử cúi mắt, không biểu lộ cảm xúc, nhìn Cảnh Trường Tễ còn chưa kịp đến gần đã bị vệ binh dùng trường thương chặn lại.
Cảnh Trường Tễ ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn người mà kiếp trước hắn từng hao tâm tổn sức giúp lên ngôi Hoàng đế, giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lùng, cung kính hành lễ: “Thái tử điện hạ, thần và ca ca đều vô tội, là có kẻ vu oan hãm hại.”
Thái tử: “Có hay không, đưa vào Đại Lý Tự thẩm tra sẽ rõ.”
Cảnh Trường Tễ: “Nhưng nếu thần không muốn ca ca vào Đại Lý Tự thì sao?”
Thái tử dường như cười khẩy: “Vậy thì ngươi vào.”
Vào Đại Lý Tự, không lột một lớp da đừng mong ra.
Cảnh Văn Duy sắc mặt biến đổi, khẽ gọi: “Trường Tễ…” Hắn cảm thấy đệ đệ có chút khác lạ, nhưng lúc này không kịp nghĩ nhiều, hắn không thể để đệ đệ vào nơi đó.
Đệ đệ từ nhỏ đã yếu ớt, có thể chịu đựng được hay không còn chưa biết.
Cảnh Trường Tễ không quay đầu lại, chỉ tiếp tục lặng lẽ nhìn Thái tử, hắn đang suy nghĩ, hôm nay là một cái bẫy dành cho huynh đệ Cảnh gia.
Hoặc là hắn vào Đại Lý Tự, hoặc là Cảnh Văn Duy.
Nhưng dù ai vào, cũng không sống sót qua đêm nay.
Hắn không thể để ca ca vào chỗ chết và trong tình thế hiện tại, cơ hội duy nhất nằm ở Thái tử.
Cảnh Trường Tễ quá hiểu Thái tử, người lạnh lùng vô tình, che chở dưới cánh chỉ có duy nhất Hoắc Cẩm Châu.
Nếu là ba năm trước, Cảnh Trường Tễ có thể còn có năm phần chắc chắn, nhưng hiện tại… liệu Thái tử có thừa nhận hắn mới là người cứu mình năm xưa trước mặt mọi người không?
Hắn chỉ có thể đánh cược.
Vì mạng sống của ca ca và hắn, cược ván này.
Sắc mặt Hoắc Cẩm Châu vốn dĩ thờ ơ khi thấy Cảnh Trường Tễ nhìn Thái tử chằm chằm, liền nắm chặt dây cương, quay đầu nói: “Điện hạ, nơi này thật nhàm chán...” ngầm ý muốn rời đi.
Thái tử khi quay sang Hoắc Cẩm Châu, nét mặt lạnh lùng bỗng dịu lại một chút: “Ừ.”
Cảnh Trường Tễ liền lên tiếng khi Thái tử vừa kéo dây cương: “Thái tử điện hạ, bốn năm trước tại bờ hồ Lăng Giang, thần từng cứu mạng điện hạ khi điện hạ bị rơi xuống nước, khi đó điện hạ nói sẽ báo đáp ân tình, nay…” Cảnh Trường Tễ vén áo, quỳ một chân xuống, mắt cúi: “Cầu xin điện hạ thực hiện lời hứa.”
“Ngươi!” Hoắc Cẩm Châu ngay khi Cảnh Trường Tễ mở miệng đã đoán được điều không hay, nhưng gã tự tin rằng Cảnh Trường Tễ lúc này còn chưa nhớ ra, ai ngờ, hắn lại nhớ ra trước?
Thái tử cau mày: “Ngươi nói gì?”
Mọi người cũng ngạc nhiên trước lời nói kỳ lạ của Cảnh Trường Tễ, cái gì mà rơi xuống nước? Cái gì mà cứu mạng?
Cảnh Trường Tễ: “Tại Lăng Giang, điện hạ vi hành gặp phải người của Ngũ Độc phái, mắt bị thương tạm thời không thể nhìn thấy, may mắn trốn được xuống hạ lưu nhưng lại bị đuối nước. Khi đó thần tình cờ đi qua, nhảy xuống cứu, điện hạ vì không nhìn thấy nên suýt nữa bóp cổ thần chết, sau trải qua muôn vàn khó khăn mới cứu được Thái tử. Lúc đó thần dẫn dụ người Ngũ Độc phái đi, điện hạ từng hỏi tên của thần, nói sẽ báo đáp ân tình. Thần sau đó bị trúng độc, sốt cao không nhớ chuyện này, nhưng nay nhớ lại, chính là lúc điện hạ thực hiện lời hứa.”
Cảnh Trường Tễ khi đó cũng không coi việc cứu người là gì, hơn nữa sau đó bị sốt cao trúng độc, thật sự không nhớ rõ.
Thái tử khi đó không nhìn thấy nên không rõ mặt, lại ở trạng thái nửa mê nửa tỉnh, căn bản không nghe rõ tên, chỉ nhớ một chữ mơ hồ.
Một năm sau Hoắc Cẩm Châu xuyên vào sách, nhanh chóng giành lấy cơ hội này. Nhưng Hoắc Cẩm Châu chỉ biết có việc này mà không rõ chi tiết, cũng giả vờ quên, nhưng tên hắn có chữ “Cẩm” nghe gần giống với “Cảnh” và chỉ có Hoắc Cẩm Châu và Thái tử biết về ân tình này, nên Thái tử không nghi ngờ.
Nhưng giờ đây… mọi thứ đã khác.
Cảnh Trường Tễ biết nhiều hơn Hoắc Cẩm Châu, thậm chí cả môn phái tấn công Thái tử khi đó cũng rõ ràng.
Những điều này là Thái tử nói với Cảnh Trường Tễ trong lúc hoảng loạn, việc bị tấn công sau đó cũng không công khai.
Hoắc Cẩm Châu mặt mày tái nhợt, thầm kêu lên không ổn.
Gã rõ ràng đã đọc trong sách rằng phải ba năm sau khi Thái tử và Cảnh Trường Tễ kết hôn, Cảnh Trường Tễ mới nhớ lại chuyện này, vì ân tình đó, tình cảm hai người càng thêm sâu đậm.
Ánh mắt Thái tử khi Cảnh Trường Tễ bình tĩnh kể lại mọi chuyện đã chuyển sang nhìn Hoắc Cẩm Châu, biểu cảm của hắn ta đã không cần hỏi thêm.
Thái tử tạm thời không nói gì.
Bốn phía yên lặng lạ thường, dường như chỉ nghe thấy tiếng thở và tiếng Thái tử nhẹ nhàng gõ roi ngựa lên lưng ngựa.
Lâu sau, khi mọi người không rõ Thái tử đang nghĩ gì, Thái tử cúi mắt nhìn kẻ mang danh đệ nhất công tử ăn chơi trác táng ở Biện Kinh: “Ngươi định thế nào?”
Cảnh Trường Tễ nhẹ nhàng thở ra một hơi: "Thần và huynh trưởng bị người khác hãm hại, thần không muốn vào Đại Lý Tự."
Thái tử: "Chuyện này dễ thôi, vậy thì đổi sang Hình bộ."
Cảnh Trường Tễ: "Hình bộ cũng không muốn đi." Ai biết kẻ đứng sau có thò tay đến cả Hình bộ không.
Thái tử dường như cười một tiếng: "Vậy nên ngươi muốn Cô trước mặt bao nhiêu người thế này lại đi vì việc tư làm bậy, coi như không thấy xác của Hoắc Nhị? Không thấy huynh trưởng ngươi cầm con dao dính máu? Cô có đồng ý, phụ hoàng cũng không đồng ý."
Cảnh Trường Tễ: "Thần chỉ muốn đổi nơi bị giam và nơi giam đó, thần hy vọng tự mình chọn."
Tất cả mọi người đều hít một hơi: Còn tự mình chọn? Hắn có phải muốn chọn ngay nhà mình không?
Cảnh Trường Tễ dù không ngẩng đầu lên cũng có thể cảm nhận được ánh mắt của Thái tử rơi trên đầu mình: "Ồ? Vậy ngươi muốn chọn nơi nào?"
Cảnh Trường Tễ liếʍ đôi môi khô nứt, theo tiếng chuông từ xa đến gần dần, từ từ ngẩng đầu lên, chỉ về một hướng.
Mọi người theo hướng ngón tay của Cảnh Trường Tễ nhìn theo, khi nhìn thấy người vừa đi vừa phát ra tiếng leng keng ấy là ai thì: "???”