Tác Giả: |
Hạ Yên Chi
|
Tình Trạng: |
Đang Cập Nhật
|
Cập Nhật: |
2025-03-29 23:07:05 |
Lượt Xem: |
731 |
Quản Lý: |
Hạ Yên Chi
|
Sau hai năm chung giường với lão đại – kẻ nắm quyền trong giới hắc đạo, Lương Tuệ Tĩnh chẳng những thành công lấy được chứng cứ quan trọng buộc tội hắn, mà còn vô tình lấy đi một thứ không nên lấy...
Ngày hắn bị bây bắt ở cảng biển, rõ ràng đã có cơ hội trốn thoát, nhưng cuối cùng lại vì một cuộc gọi mà bỏ mạng.
Lương Tuệ Tĩnh gọi cho hắn, giọng điệu bình tĩnh đến tàn nhẫn:
"Tôi mang thai rồi... và tôi cũng đã bỏ nó rồi."
Khoảnh khắc đó, thế giới của Trần Kỳ Phong như sụp đổ. Cả người hắn đầy máu, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm rộng lớn rồi bật cười chua chát trước khi chìm xuống đáy biển lạnh lẽo...
***
Hai năm sau...
Lương Tuệ Tĩnh tan làm trở về, vừa đến trước cửa nhà đã nhìn thấy một túi đồ nặc danh được gửi đến, bên cạnh còn có vài cành hoa.
Là hoa Tử Đằng...
Phù sinh Tử Đằng – hoa vẫn nở, tình vẫn vương...
Cả người cô chấn động, suýt thì đứng không vững. Đoạn ký ức vốn đã bị cô cố gắng chôn vùi, nay lại trỗi dậy một cách mãnh liệt.
Bàn tay run rẩy cầm lấy tờ giấy bên trong túi đồ, hơi thở cô gấp gáp. Phía trên mặt giấy trắng tinh, nét chữ mạnh mẽ, dứt khoát, quen thuộc đến mức cả đời này cô cũng không thể quên:
"A Tĩnh, gia nhớ em và con quá."
Túi đồ rơi xuống đất, vô tình để lộ một chiếc giày trẻ con bé xíu bên trong.
Lương Tuệ Tĩnh lảo đảo chạy vào nhà, lập tức liên lạc với cảnh sát để xác nhận lại.
Nhưng tất cả đều khẳng định với cô rằng, Trần Kỳ Phong đã chết.
Hắn đã chết, vậy những thứ này từ đâu ra?
***
Buổi tối, căn nhà nhỏ ở cuối phố sáng rực đèn. Trên giường, Lương Tuệ Tĩnh ngồi thẫn thờ nhìn con gái nhỏ đã hơn một tuổi.
Bé con ôm chặt chú gấu bông, chốc lát lại cười thích thú nhìn mẹ bi bô vài tiếng, “ê… aa…”
Cô đau lòng ôm lấy con gái. Bé con của cô đến nay vẫn chưa nói được từ nào rõ ràng.
“Yên Yên học theo mẹ này, mẹ dạy con nói…”
Đang lúc muốn tìm chút bình yên từ con gái để quên đi nỗi bất an trong lòng, điện thoại bỗng reo lên. Nhìn dãy số xa lạ, một dự cảm chẳng lành khiến cô chần chừ.
Cô miễn cưỡng nhấn nút nghe, nhưng đầu dây bên kia lại chỉ là sự im lặng kéo dài.
Từng giây, từng phút trôi qua là sự giày vò đối với Lương Tuệ Tĩnh. Cô có cảm giác, sợi dây lý trí cuối cùng của mình cũng sắp đứt rồi.
Sau một hồi vẫn chỉ là sự im lặng mờ mịt, đúng lúc cô định cúp máy, bé con bất chợt cất giọng gọi:
"Ba ba..."
Âm thanh non nớt, trong trẻo đánh thẳng vào lòng Lương Tuệ Tĩnh. Đúng lúc này, điện thoại lại truyền đến tiếng cười khẽ, giọng nói trầm thấp quen thuộc ám ảnh trong tâm trí cô vang lên bên tai:
"Con gái ngoan quá."
.