Thành phố Nam phồn hoa nhất nước An Việt. Là nơi những ánh đèn neon không bao giờ tắt, rực rỡ và nhộn nhịp cả ngày lẫn đêm. Trong nhịp sống tất bật, không ai ngờ rằng ẩn sâu trong lòng đô thị phồn hoa này là những bí ẩn tưởng chừng đã bị lãng quên. Một trong số đó là câu chuyện truyền thuyết về "Ngọn núi tuyết trong ảo cảnh" – câu chuyện được truyền miệng qua bao thế hệ học sinh tại ngôi trường cấp ba danh tiếng nhất thành phố.
Đám học sinh đồn nhau rằng, tại một khoảnh khắc mỏng manh giữa cánh cửa địa ngục và trần gian, sẽ xuất hiện một ảo cảnh. Đó là ngọn núi phủ đầy tuyết trắng, bên dưới giam cầm linh hồn ngàn năm của con Bạch Long. Nếu ai tìm được chiếc vảy bạc của nó, điều ước lớn nhất đời người sẽ được thực hiện. Nhưng không có gì miễn phí. Cái giá phải trả là tinh hồn – thứ ràng buộc giữa sự sống và ý thức của con người.
Đêm ấy, Lương Khất đứng cô độc giữa một công viên bỏ hoang. Cây cối rũ rượi, cỏ dại mọc lan tràn. Không gian đặc quánh, tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe rõ nhịp tim của chính mình. Trong ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn đường xa xôi, một bóng trắng mờ mờ hiện lên phía trước. Đó là ông lão mặc áo dài trắng, nhưng không phải sắc trắng thuần khiết mà là trắng nhợt nhạt tựa sương khói. Gương mặt lão già nua đến nỗi từng nếp nhăn như khắc lên đó sự đau khổ của thời gian.
“Cậu cứ gọi ta là Bạch Y.” Lão nói, giọng khàn đặc vọng vào không gian như một điệu ca u ám.
"Chàng trai trẻ, ước nguyện cảu cậu là gì?"
Lương Khất chợt nhận ra lớp sương xung quanh ngày càng dày đặc, mùi hăng nồng của không khí lạnh khiến anh phải hít thở gấp gáp. Nhưng đôi mắt sắc lạnh của anh không chút lung lay. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt cả cuộc đời.
“Tôi muốn... tôi muốn thi đỗ Đại học. Với điểm số cao nhất.” Giọng anh trầm thấp, nhưng từng từ đều sắc bén, mang đầy quyết tâm.
Bạch Y cười khẽ, nụ cười gợn sóng trên khuôn mặt hốc hác. Lão mở lòng bàn tay, trong đó là một chiếc bình thủy ngọc nhạt nhòa ánh sáng bạc. Ánh sáng ấy kỳ lạ đến mức nó không soi rõ bóng tối, mà như làm bóng đêm thêm sâu thẳm. “Cậu sẽ không hối hận chứ?”
Chiếc vảy bạc bên trong bình phát sáng lạ thường khi chạm vào tay Lương Khất. Ngay lập tức, một cảm giác nhói buốt xuyên qua cánh tay anh, như hàng ngàn cây kim đâm sâu vào từng dây thần kinh. Anh khuỵu xuống, nhưng không rêи ɾỉ, chỉ nắm chặt lấy vạt áo, để mặc cơn đau như lấn át mọi cảm giác.
"Sẽ không..."
Khi ánh sáng từ chiếc bình tan biến, trên cổ tay anh hiện lên dấu vảy rồng bạc lóe lên trong tích tắc rồi chìm vào làn da, để lại cảm giác nặng trĩu trong lòng ngực.
"Khế ước đã thành lập."
Một câu nói đã xong, khung cảnh xung quanh lão Bạch Y dần tan biến, hòa vào trong gió tuyết rồi biến mất.
Lương Khất bật dậy trên chiếc giường của mình, thở hổn hển. Căn phòng quen thuộc bao phủ bởi bóng tối tĩnh lặng. Anh đưa tay nhìn lòng bàn tay, và dấu vảy rồng xuất hiện thoáng qua một lần nữa. Cảm giác rằng mọi thứ không chỉ là giấc mơ khiến đôi môi anh mím chặt lại. Lòng đầy quyết tâm, anh lẩm bẩm: “Kỳ thi này, ta nhất định phải đỗ.
Mùa thi cử năm nay trở thành cơn ác mộng của các học sinh khi điểm đầu vào của những trường đại học danh tiếng bị đẩy lên ngưỡng kỷ lục. Chính phủ đã mạnh tay cải cách giáo dục, cắt giảm chỉ tiêu tuyển sinh để nâng cao chất lượng. Gian lận gần như là điều bất khả thi, bởi hình phạt cấm thi đến ba năm khiến ngay cả những phụ huynh quyền lực nhất cũng e dè. Áp lực đè nặng, khiến từng học sinh lao vào cuộc đua học hành khắc nghiệt, như những con thiêu thân hướng về ánh sáng hư ảo của tương lai.
Ở nhà họ Lương – một gia đình giàu có và quyền thế bậc nhất thành phố, áp lực ấy được nhân lên gấp bội. Lương Hà, chủ gia đình, có xuất thân từ thế hệ kinh doanh phát đạt nhưng lại mang chấp niệm sâu sắc về bằng cấp chính quy. Ông không ngừng ám ảnh bởi việc mình chưa từng đỗ đại học, một nỗi hổ thẹn mà ông hy vọng hai cậu con trai sẽ xóa đi. Từ nhỏ, hai anh em nhà họ Lương đã được thuê gia sư hàng đầu, bị ép vào những kỷ luật thép trong học tập, mỗi người đều được kỳ vọng là niềm tự hào của dòng họ.