Ta Bỏ Trốn Sau Khi Lừa Gả Ngự Sử Đại Nhân

Chương 2: Nhận tiền của người thì phải giải họa thay người

Nữ lang nghiến răng. Khó cũng phải làm. Nàng đã lăn lộn giang hồ bao năm, gặp biết bao chuyện hiểm nguy mà vẫn vượt qua được. Chỉ là lần này... mục tiêu quả thật hơi đặc biệt.

Nàng cùng Tiểu Đào đến nhà họ Thẩm ở Kinh Thành với thân phận là Thẩm Ngũ nương vào nửa tháng trước.

Thẩm thị vốn là dòng dõi thế gia văn học ở Hà Đông. Đích tôn Thẩm Chấp Nhu sau khi đỗ đạt thì liên tục đảm nhiệm các chức quan ở nhiều nơi. Đứa con gái thứ năm trong họ là Nghi Đường, thân thể yếu ớt, từ nhỏ sống nương nhờ ở quê nhà Hà Đông, đến mười mấy tuổi thì bị đưa vào đạo quán, sống như một nữ đạo sĩ mấy năm.

Con gái lớn phải gả chồng. Khi Nghi Đường vừa tròn mười bảy, Thẩm Chấp Nhu, giờ đã là quan lại ở Kinh Thành, mới nhớ đến đứa con gái này và cho người đón nàng về.

Tội nghiệp Thẩm Ngũ nương, sinh ra đã mất mẹ, đơn côi lớn lên, bao năm chưa từng gặp cha ruột hay mẹ kế. Vừa đến lúc sắp đoàn tụ thì lại mắc bệnh nặng bất ngờ mà qua đời.

Thế là thiên kim giả nàng mới được lợi, không ai hay biết, âm thầm giả mạo Thẩm Ngũ nương vào kinh. Nhờ Kinh Thành chưa ai từng gặp Thẩm Ngũ nương khi lớn, lại thêm diện mạo nàng có ba phần giống, nên đã thuận lợi chiếm lấy thân phận ấy.

Sau khi ổn định trong Thẩm Phủ, nàng lặng lẽ đến gặp vị khách bí ẩn như đã hẹn.

Nơi gặp mặt là một gian nhã phòng trong tửu lâu Thịnh Hưng. Vị ân chủ mặc áo bào màu đen, đeo mặt nạ bạc. Hắn cúi đầu xoa chiếc nhẫn ngọc trong tay, giọng khàn đặc: "Nên gọi ngươi là gì?"

Trước nay nàng vẫn liên lạc với thuộc hạ của hắn, đây là lần đầu hai người gặp mặt. Nàng thầm nghĩ người này quả cũng lễ độ, còn hơn khối quý nhân trước đây nàng gặp, cứ hở chút là khinh người.

"Cứ gọi ta là Thẩm Ngũ nương đi. Đã nhận lời đóng vai Thẩm Nghi Đường thì ta chính là Thẩm Nghi Đường."

Thẩm Nghi Đường vừa mới ra lò khẽ cúi người thi lễ. Búi tóc Vọng Tiên cài trâm rung nhè nhẹ, tấm lụa màu hồng nhạt mềm mại quấn quanh tay áo, hai bên vạt áo uốn thành một đường cong y hệt nhau.

Hai tròng mắt đen thăm thẳm sau mặt nạ quan sát nàng từ trên xuống dưới thật lâu, giọng nói lúc cất lên mang theo vẻ kinh ngạc: "Không tệ, giả trang rất ra dáng."

"Nhận tiền của người thì phải giải họa thay người. Ta đã cầm tiền đặt cọc của ngài, dĩ nhiên phải có bản lĩnh lo chuyện cho ra ngô ra khoai. Chớ nói là đóng vai tiểu thư nhà họ Thẩm, bảo ta làm công chúa, làm hoàng hậu ta cũng không ngán..."