Khi Lâm Ngôn quay lại ký túc xá, Thời Ỷ mới vừa thức dậy từ trong giấc ngủ.
Cái đầu lông xù của cậu vùi trong chăn, chỉ lộ ra vài sợi tóc bạch kim lưa thưa. Nghe thấy tiếng động, cậu miễn cưỡng ngẩng đầu lên. Lâm Ngôn nhìn thấy một chút mệt mỏi trong đôi mắt lờ đờ của cậu.
"Đánh thức cậu à?" Lâm Ngôn áy náy hỏi.
"Không." Thời Ỷ đáp: "Vừa vặn tỉnh thôi."
"...Cậu không phải ngủ một mạch tới giờ chứ? Bây giờ là năm giờ chiều rồi đấy, anh bạn." Lâm Ngôn nghi ngờ hỏi: "Đêm qua lại mất ngủ nữa à?"
Thời Ỷ mím môi, xem như thừa nhận.
Từ năm phân hóa, Thời Ỷ mắc một chứng bệnh hiếm gặp: pheromone Omega của cậu thấp hơn mức trung bình rất nhiều, và càng lớn càng giảm sút. Nếu tình trạng này tiếp diễn, tuyến thể của cậu sẽ dần thoái hóa, cuối cùng trở thành Beta.
Ảnh hưởng của sự thoái hóa tuyến thể không chỉ làm rối loạn kỳ phát tình mà còn đi kèm chứng mất ngủ thất thường và các biến chứng tiềm ẩn khác.
Hiện nay, y học không có cách nào chữa trị căn bệnh hiếm này, chỉ có kết đôi với một Alpha có độ phù hợp cao mới có thể điều trị.
Cũng vì lý do đó, gia đình cậu mong cậu sớm yêu đương, tốt nhất là kết hôn càng nhanh càng tốt. Thế nhưng, Thời Ỷ coi những lời dặn dò ấy như gió thoảng bên tai, chỉ cảm thấy Alpha đều rất tẻ nhạt, thậm chí chẳng có ai có mùi hương dễ chịu cả.
"Đi đi đi, tôi đưa cậu ra ngoài ăn cơm." Lâm Ngôn sợ cậu lại ngủ tiếp, hào hứng nói: "Tôi đã đặt chỗ ở một nhà hàng gần đây nổi đình nổi đám trên mạng! Cậu biết điểm đặc biệt của họ là gì không?"
"?"
"Dịch vụ pheromone đồng hành!"
"Cậu có thể chọn loại pheromone mà mình thích, nhà hàng sẽ sắp xếp nhân viên phục vụ phù hợp với yêu cầu của cậu. Trong suốt bữa ăn, họ sẽ tỏa ra một lượng pheromone vừa đủ, còn chủ động trò chuyện, chăm sóc cậu, nâng cao trải nghiệm dùng bữa."
Thời Ỷ nhận xét: "Nghe không giống một nhà hàng đứng đắn cho lắm."
Lâm Ngôn cười hì hì: "Cậu yên tâm, tôi đến thử rồi, đứng đắn lắm."
"Tôi đã hỏi một Alpha phục vụ xem có thể thêm tiền để hẹn hò không, tôi trả đến mức này rồi này." Lâm Ngôn giơ tay ra hiệu một con số: "Kết quả bị từ chối khéo, bảo là ở đây chỉ đồng hành trong bữa ăn thôi."
Thời Ỷ: "…"
Thời Ỷ không biết nói gì cho phải.
Mấy ngày trước, cậu nhuộm tóc thành màu bạch kim nhạt, kết hợp với làn da trắng như tuyết và vẻ uể oải do lịch sinh hoạt đảo lộn, trông hệt như một con ma cà rồng nhỏ.
Nhìn bộ dạng cậu bây giờ, Lâm Ngôn buột miệng: "Đi đi đi, tôi gọi cho cậu một Alpha đẹp trai nhất, đảm bảo giúp cậu tìm lại đam mê, tái tạo bản thân!"
"Thôi đi." Ma cà rồng nhỏ hừ một tiếng: "Mười người gộp lại còn không bằng một mình tôi đẹp."
"…" Lâm Ngôn nhìn gương mặt tinh xảo như búp bê của cậu, nhất thời không thể phản bác.
Nhưng ngủ vùi cả một ngày trời, Thời Ỷ quả thực có chút đói. Nghe nói đồ tráng miệng của nhà hàng đó rất ngon, cậu nhanh nhẹn trở mình xuống giường.
Trên đường đi, Lâm Ngôn vẫn chưa từ bỏ: "Theo quan sát của tôi, Alpha nổi bật nhất của quán… gọi là gì nhỉ, gương mặt đại diện à? Đúng đúng, chắc là kiểu cậu thích đấy."
Thời Ỷ "ồ" một tiếng, lười biếng hỏi: "Tôi thích kiểu gì?"
"Không phải cậu thích kiểu trông có vẻ tra nam sao? Vừa đẹp vừa lả lơi, tốt nhất là có chút cá tính." Lâm Ngôn nói: "Như vị học trưởng mà cậu từng muốn xin thông tin liên lạc ấy."
"Tiếc là Đoạn Gia Diễn học trưởng là Omega, còn có cả người yêu nữa."
Nhắc đến đây, Lâm Ngôn không nhịn được bật cười.
Bình thường chỉ có người khác theo đuổi Thời Ỷ, lần này cậu hiếm hoi chủ động lại thất bại thảm hại. Buồn cười nhất là, khi Thời Ỷ nghĩ rằng Omega cũng không sao, biết đâu có ngày cậu sẽ trở thành Beta, mãi mới gom đủ can đảm để xin cách liên lạc thì phát hiện người ta đã có người yêu.
Thời Ỷ mặt không cảm xúc: "Cậu biết mà sao không nói sớm?"
"Người yêu anh ấy lợi hại lắm. Là do cậu không quan tâm đến người và sự việc xung quanh thôi, hai người đó nổi tiếng lắm mà." Lâm Ngôn an ủ: "Không sao đâu bảo bối, học trưởng hoàn toàn không biết ý đồ của cậu, chỉ coi cậu là đàn em trong câu lạc bộ thôi. Nỗi chua xót này chỉ có hai ta hiểu rõ."
Xin thông tin liên lạc là chuyện từ học kỳ trước, thực ra cậu đã sớm không bận tâm nữa.
Nhưng Lâm Ngôn cứ cười hô hố trêu chọc như vậy thật đáng ăn đòn, Thời Ỷ đang định đấu khẩu với hắn thì điện thoại đột nhiên rung lên, hiển thị một tin nhắn mới.
Đến từ một số lạ: [Thời Ỷ, tôi là Phó Tư Việt. Bao giờ cậu mới bỏ chặn tài khoản chính của tôi đây??]
Thời Ỷ trả lời một dấu chấm hỏi: [?]
Có vẻ như không ngờ cậu sẽ đáp lại, bên kia lập tức gửi tới dồn dập:
[Nhà tôi ép tôi liên lạc với cậu. Ầm ĩ chết được, vốn dĩ tôi chẳng muốn tìm cậu đâu.]
[Mẹ tôi cứ nói hai ta có độ phù hợp cao, hai bên gia đình lại quen biết từ lâu, bảo chúng ta tiếp xúc nhiều hơn. Nhưng cậu chặn tôi rồi, tôi không biết báo cáo sao đây.]
[Cậu đừng hiểu lầm, tất cả là do mẹ tôi bắt ép, tôi không có hứng thú với cậu đâu.]
Thời Ỷ đọc xong tin nhắn, gọn gàng chặn luôn số này.
Lâm Ngôn tò mò hỏi: "Ai tìm cậu thế?"
"Một thằng ngu."
"…"