Vì lão phu nhân vẫn còn sống nên chưa ở riêng, ba phòng cùng chung sống. Đại phòng kế thừa tước vị, nhị phòng nhờ tổ tiên để lại mà có một chức quan nhàn rỗi, tam phòng thì chỉ có một kẻ ăn chơi trác táng.
Lẽ ra Ôn gia có thể hưởng vinh hoa phú quý, nào ngờ tiên hoàng băng hà, tân hoàng lên ngôi. Việc đầu tiên tân hoàng làm sau khi đăng cơ chính là kiểm tra sổ sách. Không kiểm tra thì thôi, vừa kiểm tra mới phát hiện quốc khố đã thủng lỗ chỗ như cái rây, mà thủ phạm chính là đám quan lại quyền quý thường xuyên vay bạc triều đình nhưng chưa từng hoàn trả.
Trong số đó có cả Ôn gia phủ Lăng Dương Bá. Bao năm qua vay mượn không ít, nhưng chưa từng trả lại dù chỉ một đồng.
Theo lẽ thường, vừa phải trả nợ, vừa bị tịch biên tài sản, thậm chí có thể bị lưu đày. Nhưng tân hoàng nể tình công lao tổ tiên Ôn gia, chỉ tước đi tước vị, ra lệnh phải hoàn trả số bạc đã vay, nếu không trả đủ thì sẽ luận tội xử lý.
Cơn thịnh nộ của thiên tử có thể khiến trăm vạn sinh linh táng mạng. Cả Ôn gia sợ hãi đến mức hồn vía bay mất, vét sạch gia sản để trả nợ, đổi lấy mạng sống nguyên vẹn.
Số bạc còn sót lại chẳng bao nhiêu, họ bèn dọn ra khỏi phủ Lăng Dương Bá xa hoa, mua một viện nhỏ cũ nát trong con hẻm Kiều Tỉnh. Từ đây, một bước rơi xuống vực thẳm.
Hiện tại, đến cả tiền mua gạo cũng sắp hết rồi.
Có lẽ nguyên chủ cũng không chịu nổi sự chênh lệch quá lớn này nên mới bệnh mà qua đời.
Ôn Nhiễm Nhiễm nghĩ đến đây, không nhịn được mà thở dài: “Nhà ai làm đầu bếp mà lại phải lo thiếu ăn chứ? Chính là ta đây!”
Cánh cửa “Két” một tiếng khẽ vang, một nam nhân trung niên dáng người cao lớn nhưng gầy gò bước vào.
Một phụ nhân yếu đuối vội đón lấy, hai người nhìn nhau, từ trong mắt đối phương đều thấy được sự bối rối và bất lực.
“Thôi vậy, trước cứ dỗ dành Nhiễm Nhiễm ăn chút gì đi.” Phụ nhân nhẹ giọng thở dài: “Dạo này cũng chẳng ai thuê chàng chép sách hay viết thư, nếu thật sự không còn cách nào khác, ta đành mang đôi vòng ngọc kia đi cầm rẻ vậy.”
“Quỳnh nương! Đó là món hồi môn cuối cùng của nàng rồi!” Nam nhân nghe vậy thì sững sờ, hàng chân mày nhíu chặt, giọng nói cũng vô thức cao hơn mấy phần.
“Suỵt… Nhỏ tiếng chút, cẩn thận để Nhiễm Nhiễm nghe thấy.” Phụ nhân căng thẳng kéo tay áo ông ấy.
Phụ nhân biết trong lòng ông ấy đầy áy náy, bèn giơ tay vỗ nhẹ lên vai ông ấy, dịu dàng khuyên nhủ: “Sau này chuộc lại cũng được. Chúng ta mau đi dỗ Nhiễm Nhiễm ăn đi, không biết chén cháo loãng này con bé có chịu uống không nữa…”