Có một thị trấn khá phát triển nằm ở ngoại ô thành phố lớn nước A.
Ở đây, đất đai cũng rất có giá, cơ sở vật chất tương đối đầy đủ, chỉ thiếu những trung tâm thương mại lớn như thành phố.
Trẻ em đa số được đi học, được hưởng một nền giáo dục hòa bình.
Nhưng đâu đó, vẫn có những tệ nạn đang diễn ra.
“Đại ca, tụi em mang người đại ca thích đến rồi này.”
Cậu nhóc đang ngồi trên bệ đá liền quay đầu lại nhìn.
Hắn là Lăng Ngụy, năm nay mười tuổi - vừa chuyển đến thị trấn này cách đây không lâu.
Vừa đến hắn đã nhìn trúng một cô bé nhỏ hơn mình ba tuổi.
Nhưng thay vì lấy lòng cô bé ấy thì hắn lại chọn cách ép buộc.
“Thả em ra… thả em ra.”
Nhìn bé gái đang vùng vẫy trong tay đàn em của mình, mái tóc đen mềm như tơ bị gió thổi bay tứ tung, lộ ra một bên tai là thứ gì đó giống như tai nghe điện thoại.
Lăng Ngụy nhảy xuống đất, tiến về phía cô bé.
Nhìn thấy người trước mắt chính là kẻ hay bắt nạt mình.
Cố Miên Miên la lên, lập tức che hai bên lỗ tai của mình lại, lời nói sợ hãi phát ra: “Anh đừng đánh em, em sẽ nghe lời anh.”
“Miên Miên sợ đau.”
Lăng Ngụy cười nhe răng, nắm lấy càm nhỏ của cô bé nâng lên: “Miên Miên thật đáng yêu, tôi đã nhìn trúng em rồi, em không thể thoát khỏi tôi được đâu.”
“Sau này lớn lên, em phải làm vợ tôi có biết không?”
Cố Miên Miên sợ bị hắn làm đau nên đành ngoan ngoãn gật đầu, môi nhỏ liên tục phát ra âm thanh ngọt ngào xen kẽ tiếng khóc nức nở: “Miên Miên biết rồi, thả Miên Miên ra đi mà, Miên Miên còn phải vào học.”
Đúng lúc này, tiếng trống hết giờ ra chơi vang lên làm cho cô bé càng lo lắng hơn.
Nhân lúc Cố Miên Miên không chú ý, Lăng Ngụy nghiêng cơ thể đến hôn lấy đôi môi anh đào của cô.
Hai tên đàn em đang giữ lấy Cố Miên Miên ngạc nhiên đến trợn mắt, rồi ngay lập tức hút gió đầy hưng phấn.
“Đại ca thật mạnh mẽ.”
“Kí©ɧ ŧɧí©ɧ quá đi.”
Khi Cố Miên Miên phản ứng lại, cô bé vùng vẫy cố gắng thoát khỏi sự khống chế của hắn.
Nước mắt rơi xuống từng giọt.
Lăng Ngụy cắn mạnh lên môi cô một cái rồi mới chịu thả ra.
“Hu… hu.”
Cô gái nhỏ khóc đến thương tâm, trên môi dưới lưu lại hai dấu răng của hắn.
Lăng Ngụy đắc chí nhìn nó, ra lệnh cho đàn em: “Thả em ấy ra đi.”
“Tuân lệnh đại ca.”
Cố Miên Miên được thả ra, cô bé ngã khuỵu xuống đất nhưng ngay lập tức chống người đứng dậy, dùng hết sức để chạy trốn khỏi đây.