Ngày mà Lâm Táp Táp qua đời, bầu trời trong xanh, mây trắng tinh khôi, gió ấm áp thoảng qua mọi người.
Trên gác mái, nàng khoác lên mình chiếc váy đỏ rực rỡ, đang ngồi trước gương lựa chọn đồ trang sức cài tóc. Thị tỳ Sở Ưu vội vã chạy vào, kêu lên:
“Tiểu thư, Hạ thiếu gia và Phong thiếu gia đang đánh nhau vì tranh giành tiểu tiện nhân kia!”
“Ngươi nói thật chứ?” Lâm Táp Táp, với ngũ quan sắc sảo, nghe xong liền chiếc cầm roi dài trên bàn, chạy thẳng ra ngoài. Chiếc váy đỏ tung bay, từng lớp váy xếp như sóng cuộn, nàng vừa đi vừa hỏi:
“Ở đâu? Bọn họ đang đánh nhau ở đâu?”
“Trên hồ!”
Lúc đó là mùa hè, Chiêu Thánh Cung nở rộ đầy hoa cỏ, bóng cây xanh mát trải dài, những con bướm đầy màu sắc bay lượn lờ dưới những tán lá.
Lâm Táp Táp chạy rất nhanh, còn chưa tới gần hồ, nàng đã nghe thấy tiếng kiếm va chạm leng keng.
Bên bờ hồ, những đệ tử của các tông môn đã tụ tập đông đúc. Một cô nương mặc váy trắng đơn giản, sắc mặt tái nhợt, đã nhanh chân chạy tới trước Lâm Táp Táp một bước. Giọng nàng ta run rẩy như sắp khóc:
“Bọn họ đang làm gì vậy!”
Cô nương ấy vốn dĩ bị trọng thương, bởi vì vội vàng chạy tới đây nên váy trắng đã nhuộm máu, cơ thể nàng ta yếu ớt như có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.
Mọi người thấy nàng ta đi đến, đều nhường đường ra một chút. Một số người còn ân cần tiến lên đỡ lấy nàng ta:
“Lạc sư muội, ngươi mau qua đó khuyên nhủ bọn họ đi. Đây là Chiêu Thánh Cung, nếu Đạo quân trách phạt, hai người bọn họ có thể sẽ mất mạng!”
Lâm Táp Táp cười lạnh một tiếng, lập tức sải bước dài đi tới đám người. Nàng đẩy mạnh Lạc sư muội định bước lên khuyên can hai người kia, quát lớn:
“Tất cả cút hết đi!”
Cây roi dài trong tay nàng vung lên, đẩy lùi đám người xung quanh. Nàng hất cằm, nhìn thẳng vào cô nương váy trắng:
“Ngươi là cái thứ gì? Lấy tư cách gì khuyên can bọn họ?"
“Lâm Táp Táp, ngươi đừng quá đáng!”
“Đại sư huynh và sư đệ đánh nhau vì tiểu sư muội. Nàng ấy không có tư cách khuyên nhủ, vậy thì ngươi có tư cách hả?”
Hành vi của Lâm Táp Táp khiến các đệ tử xung quanh đều tức giận, mọi người chỉ trích nàng rất kịch liệt. Tiếng ồn ào quá lớn, hấp dẫn sự chú ý của hai người đang giao đấu bên hồ.
Nam tử áo trắng, phong thái thanh tao, nhẹ nhàng thu lại trường kiếm. Hắn lùi một bước, nghiêng đầu nhìn về phía đám đông, gương mặt điểm xuyết vài sợi tóc rối, càng khiến hắn thêm quyến rũ. Giữa chân mày còn ẩn hiện ấn ký pháp trận.
Hắn đúng là kiểu người vừa đánh nhau vừa có thể lắng nghe chuyện phiếm.
Lâm Táp Táp nhìn thẳng vào mắt hắn. Thấy hắn có ý định ngừng tay, nàng vội vàng tiến lên và hét lớn:
“Đừng đánh nữa! Các ngươi đánh nhau thế này thì không chết ai đâu!”