Làm Giống Cái Vạn Nhân Mê Trong Trò Chơi Tinh Tế

Chương 6

Từng bước chân của cô gái vang lên trong không gian yên tĩnh, như đang dẫm lên trái tim hắn khiến yết hầu hắn lăn lên lăn xuống gấp gáp.

Từng bước chân tựa như giẫm lên tim hắn mà nghiền nát.

Khi cô gái dừng lại trước mặt, năng lượng trong tay hắn đã sớm tan biến. Tầm mắt vô thức dừng lại trên đôi chân thon dài trắng nõn của cô, má hơi đỏ lên, hắn vội quay mặt đi.

Đây là cá thể cái của hắn!

Nghĩ đến điều đó, tim hắn như nổi trống, vang vọng đến tận tứ chi.

Trong đầu nhanh chóng nhớ ra cái tên mà hắn đã chọn lúc vào game.

Tên là Hạ Linh.

"Hửm?" Hạ Linh đưa cây roi lên cằm hắn rồi nhẹ nhàng nâng lên.

Quý Diên Diệc theo lực ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào thiếu nữ trước mặt trong chiếc sơ mi trắng đơn giản, váy xếp ly ngắn đến đầu gối.

Trong đôi đồng tử đen sâu thẳm phản chiếu hình ảnh cô gái thuộc về hắn, hương thơm nhàn nhạt của hoa nhài xộc vào mũi khiến người ta ngây ngất.

Ở một nơi hắn không nhìn thấy được, những sợi chỉ đen tượng trưng cho sự căng cứng của tinh thần lực dần dần được tháo gỡ.

Dù với tinh thần lực cấp 3S thì tác dụng nhỏ đến mức có thể bỏ qua nhưng cũng đủ để khiến tâm trạng nhẹ nhõm hơn đôi chút.

"Tôi..." Quý Diên Diệc lần đầu tiên nghẹn lời, chẳng biết phải nói gì, đầu óc trống rỗng.

Từ trước tới nay hắn chưa từng ở gần cá thể cái đến thế.

Cá thể cái trong tinh hệ luôn giữ khoảng cách, không cho phép cá thể đực tiếp cận gần, trừ phi là bạn đời.

Ngay giây sau, đầu óc hắn như bị sét đánh, hoàn toàn treo máy.

Cây roi đen của Hạ Linh từ cằm hắn trượt xuống, dừng lại nơi yết hầu của hắn.

Hắn không kiểm soát nổi mà nuốt khan, theo từng động tác của cây roi mà cơ thể run rẩy nhẹ.

Khóe môi Hạ Linh cong lên lộ ra một nụ cười, cổ tay khẽ vung lên, cây roi quất vào cúc áo sơ mi của Quý Diên Diệc.

Cúc áo bật ra, áo sơ mi trượt xuống để lộ thân thể săn chắc hoàn hảo.

Quý Diên Diệc hơi há miệng, mặt đỏ bừng lên. Đối với người chưa từng nắm tay cá thể cái như hắn thì tất cả những điều này quá mức kí©ɧ ŧɧí©ɧ.

Phần bụng dưới không khống chế nổi mà cứng lên một khối lớn, hắn vội quay đầu tránh ánh nhìn.

Ánh mắt hắn dần trở nên sâu thẳm, lẫn trong đó là ham muốn mãnh liệt và nỗi tê dại ngọt ngào truyền khắp cơ thể.

Ngón tay trắng muốt của Hạ Linh khẽ lướt qua cánh tay hắn rồi luồn ra sau lưng, mang theo một luồng tê dại khiến hắn khẽ run.

"Không cho phép anh nhìn tôi bằng ánh mắt đó." Hạ Linh nhíu mày, vung roi quất xuống bụng dưới hắn.

Mắt Quý Diên Diệc đỏ lên, cơ thể khẽ run, mồ hôi từ thái dương chảy xuống.

Nơi bị roi chạm vào lại càng tê dại hơn, đôi mắt hắn trở nên âm trầm, nhìn cô như muốn nuốt trọn.

"Gọi tên tôi đi." Giọng nói khàn khàn đầy mệnh lệnh bật ra từ miệng hắn.

Ngay sau đó, toàn bộ không gian vỡ nát.

Trước mắt hắn xuất hiện một tấm thẻ, chỗ trống trên thẻ giờ đã xuất hiện hình ảnh một thiếu nữ tóc hồng chấm vai, tết bím nhỏ, mặc sơ mi trắng, váy xếp ly, tay cầm roi da, ánh mắt cao ngạo nhìn xuống hắn.

Hắn không kiềm chế được mà áp tấm thẻ năm sao vào ngực trần, thở dốc dữ dội.

Đôi mắt ngày càng sáng rực, đây là cá thể cái thuộc về hắn.

Nghĩ tới câu khẩu hiệu "chỉ thuộc về bạn", ánh mắt hắn lóe lên thỏa mãn, khóe môi cong lên ý cười.

Nghĩ đến Trần Bạch, hắn thật sự cảm ơn bạn thân. Nếu không có hắn, đời này hắn e rằng sẽ không bao giờ chơi trò chơi này.

Nhớ lại bộ đồ đơn giản và sự mộc mạc của cô gái ấy, thậm chí trên cổ tay và cổ cũng không hề có trang sức.

Sắc mặt Quý Diên Diệc tối sầm lại, hắn phải dùng toàn bộ tiền của mình mua quần áo cho Hạ Linh!

Mua trang sức!

Cô xứng đáng với những thứ tốt nhất của toàn bộ tinh hệ này!

Hạ Linh vừa đến giờ đã bị bật ra khỏi giao diện, tay chống cằm rồi vung nhẹ một cái, thẻ năm sao trước mắt lập tức được nhân bản thành mười ngàn tấm, ào ào đổ vào kho thẻ.