Lâm Thiên Vy kéo vali bước xuống xe, ngước nhìn tòa trường cao cấp trước mặt.
Trường Trung học Duy Tân… một trong những trường tư thục danh giá nhất thành phố, nơi quy tụ toàn con nhà giàu và học sinh xuất sắc.
Cô hít một hơi sâu, điều chỉnh lại tâm trạng. Dù đã từng nghe nhiều về ngôi trường này, nhưng bây giờ tận mắt chứng kiến, cô vẫn không khỏi cảm thấy hơi choáng ngợp.
"Thiên Vy, cố lên!" Cô tự nhủ, nở một nụ cười tươi, sau đó kéo vali đi vào trong.
Vừa bước qua cổng, cô đã nhận được không ít ánh mắt tò mò từ những học sinh xung quanh.
Đó là điều dễ hiểu, vì trong một môi trường khép kín như thế này, sự xuất hiện của một gương mặt mới luôn thu hút sự chú ý.
Nhưng khác với những tân học sinh e dè, Lâm Thiên Vy không hề thấy áp lực. Cô vốn là người dễ hòa đồng, thích nghi nhanh với môi trường mới.
Sau khi hoàn tất thủ tục nhập học, cô được hướng dẫn đến lớp 11A1 - lớp chọn với những học sinh ưu tú nhất.
Lớp học rộng rãi, sáng sủa với những dãy bàn được sắp xếp ngay ngắn.
Một số học sinh đã có mặt, họ đang trò chuyện rôm rả, bầu không khí không quá căng thẳng như cô tưởng.
Vừa thấy cô bước vào, một cô bạn tóc ngắn lập tức đứng dậy, nở nụ cười thân thiện:
"Bạn mới hả? Mình là Minh Anh, lớp trưởng. Cậu cứ tự nhiên nhé!"
"Cảm ơn, mình là Lâm Thiên Vy."
Cô cười đáp, nhanh chóng nhận được thiện cảm từ những người xung quanh.
Nhờ sự hướng dẫn của Minh Anh, cô nhanh chóng ổn định chỗ ngồi.
Bên cạnh cô là một cô bạn tóc dài khá dễ thương, có vẻ trầm tính hơn một chút.
"Chào cậu, mình là Khánh My."
"Rất vui được làm quen!"
Thiên Vy vui vẻ bắt chuyện, nhanh chóng hòa nhập với mọi người.
Tuy nhiên, khi cô còn đang trò chuyện, một cái tên đột nhiên vang lên, khiến cả lớp im bặt:
"Hoàng Nam đến rồi kìa!"
Lâm Thiên Vy tò mò nhìn ra cửa. Một chàng trai cao ráo, khoác trên mình bộ đồng phục gọn gàng bước vào.
Khuôn mặt anh sắc nét, lạnh lùng, khí chất vô cùng xa cách. Không ai dám đứng chắn đường, tất cả đều tự động nhường lối cho anh.
"Trịnh Hoàng Nam, lớp trưởng, học giỏi nhất khối, gia đình rất có thế lực. Nhưng cậu ấy lạnh lắm, không thân với ai đâu."
Minh Anh ghé sát tai cô, thì thầm.
Thiên Vy nhướn mày, trong lòng bỗng dâng lên chút tò mò. Một người như vậy… đúng là đáng để chú ý.
Nhưng cô nhanh chóng bỏ qua suy nghĩ đó.
Dù sao thì, điều quan trọng bây giờ là làm quen với môi trường mới, chứ không phải chú ý đến một chàng trai lạnh lùng nào đó.